KHI CON ĐÒ NHỎ HÓA THÀNH HUYỀN THOẠI
KHI CON ĐÒ NHỎ HÓA THÀNH HUYỀN THOẠI
KHI CON ĐÒ NHỎ HÓA THÀNH
HUYỀN THOẠI
Tác giả: Hứa Thị Phương Anh
* Nhân vật: Anh hùng Lao động Nguyễn Thị Suốt (1908 – 1968)
1. “Chuyện đời” viết bằng sự giản dị và lòng dũng cảm:
Giữa những năm tháng chiến tranh chống Mỹ ác liệt, trên dòng sông Nhật Lệ của mảnh đất Quảng Bình đầy
nắng gió, có một con đò nhỏ ngày ngày lặng lẽ xuôi ngược. Người chèo đò ấy không phải là một chiến sĩ
cầm súng nơi chiến trường, mà là một người mẹ già bình dị – Nguyễn Thị Suốt. Nhưng chính từ con đò
nhỏ bé ấy đã viết nên một câu chuyện lớn lao về lòng yêu nước và sự hy sinh.
Sinh năm 1908 trong một gia đình lao động nghèo, cuộc đời mẹ gắn liền với sông nước. Trước khi chiến
tranh xảy ra, công việc chèo đò chỉ đơn giản là mưu sinh. Thế nhưng, khi đất nước bước vào thời kỳ khói
lửa, mọi thứ đã thay đổi. Những cây cầu bị đánh phá, đường sá bị chia cắt, dòng sông trở thành con
đường huyết mạch để vận chuyển người và hàng hóa phục vụ chiến trường.
Trong hoàn cảnh ấy, con đò của mẹ Suốt không còn là phương tiện bình thường nữa, mà trở thành một “cây
cầu sống”. Ngày qua ngày, bất chấp mưa bom bão đạn, mẹ vẫn kiên trì chèo đò đưa bộ đội, thương binh,
vũ khí và lương thực qua sông. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với hiểm nguy, bởi máy bay địch luôn rình
rập, bom có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.
Hình ảnh người mẹ già với mái tóc bạc, dáng người nhỏ bé nhưng tay chèo vững vàng giữa làn nước dữ và
khói lửa chiến tranh đã trở thành biểu tượng đẹp của lòng dũng cảm. Mẹ không hề run sợ, không lùi bước,
bởi trong tim mẹ luôn có một niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước được hòa bình.
Có những ngày, bom rơi dày đặc, mặt sông cuộn sóng, nhưng mẹ vẫn không nghỉ. Đối với mẹ, mỗi chuyến
đò không chỉ là nhiệm vụ mà còn là trách nhiệm với Tổ quốc. Mẹ hiểu rằng phía bên kia dòng sông là chiến
trường, là những người con đang chờ được tiếp viện. Vì thế, mẹ không cho phép mình dừng lại.
Năm 1968, trong một lần đang làm nhiệm vụ, bom đạn của kẻ thù đã trút xuống dòng sông Nhật Lệ. Mẹ
Nguyễn Thị Suốt đã anh dũng hy sinh ngay trên chính con đò quen thuộc của mình. Sự ra đi của mẹ để lại
niềm tiếc thương sâu sắc, nhưng cũng làm sáng lên hình ảnh một con người bình dị mà phi thường.
Con đò nhỏ năm ấy không còn nữa, nhưng câu chuyện về mẹ thì vẫn còn mãi. Nó trở thành biểu tượng bất
tử của lòng yêu nước, của sự hy sinh thầm lặng nhưng vô cùng to lớn.
2. Cảm nhận của thế hệ “hoa đỏ” hôm nay:
Khi đọc câu chuyện về mẹ Nguyễn Thị Suốt, mình thực sự cảm thấy xúc động và khâm phục. Mẹ không
phải là một người nổi tiếng hay có học vấn cao, mà chỉ là một người lao động bình thường. Nhưng chính
sự bình thường ấy lại làm nên điều phi thường.
Ở thời đại hôm nay, mình và nhiều bạn học sinh đang sống trong hòa bình, được học tập đầy đủ, được
theo đuổi ước mơ của mình. Đôi khi, chỉ một áp lực nhỏ trong học tập cũng khiến mình cảm thấy mệt mỏi.
Nhưng khi nghĩ đến hình ảnh mẹ chèo đò giữa bom đạn, mình nhận ra rằng những khó khăn của mình vẫn
còn rất nhỏ bé.
Điều khiến mình ấn tượng nhất là tinh thần không lùi bước của mẹ. Dù biết nguy hiểm luôn rình rập, mẹ vẫn
tiếp tục công việc của mình. Nếu đặt mình vào hoàn cảnh ấy, mình không chắc mình có đủ dũng cảm để
làm được như mẹ.
Câu chuyện của mẹ giúp mình hiểu rằng: anh hùng không nhất thiết phải là những người làm điều gì đó quá
lớn lao hay vang dội. Đôi khi, chính những con người âm thầm, kiên trì làm tốt công việc của mình lại góp
phần tạo nên những điều vĩ đại.
Từ câu chuyện ấy, mình tự nhắc nhở bản thân phải sống có trách nhiệm hơn. Là một học sinh, mình không
cần làm điều gì quá to tát, nhưng cần học tập chăm chỉ, rèn luyện bản thân và sống tử tế. Đó chính là cách
để mình góp phần nhỏ bé vào sự phát triển của đất nước.
Thông điệp gửi lại:
Hòa bình hôm nay được xây nên từ những hy sinh thầm lặng của những con người bình dị như mẹ Nguyễn
Thị Suốt. Vì vậy, mỗi chúng ta hãy biết trân trọng, sống có mục tiêu và không ngừng cố gắng để xứng đáng
với những gì thế hệ đi trước đã đánh đổi.



