Anh hùng Lực lượng vũ trang

KHI CON ĐƯỜNG HÀNH QUÂN DỪNG LẠI Ở HIM LAM

Hà Tĩnh03/09/2026Xã Long Hưng (Đoàn xã Long Hưng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người bước vào lịch sử từ một chiến công lớn.

Cũng có những người bước vào lịch sử sau một khoảnh khắc mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Phan Đình Giót là một người lính như thế.

Ông sinh năm 1922 tại thôn Vĩnh Yên, xã Tam Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh, trong một gia đình nghèo. Từ năm mười ba tuổi, Phan Đình Giót đã phải đi ở, làm thuê để kiếm sống. Tuổi thơ của người thanh niên ấy không có nhiều cơ hội học hành hay một cuộc sống đủ đầy.

Nhưng những năm tháng nghèo khó cũng giúp Phan Đình Giót sớm hiểu được giá trị của cuộc sống và nỗi khổ của người dân trong cảnh mất nước.

Sau Cách mạng Tháng Tám, ông tham gia lực lượng tự vệ chiến đấu. Năm 1950, Phan Đình Giót xung phong nhập ngũ.

Từ đó, cuộc đời của người thanh niên Hà Tĩnh bước sang một chặng đường khác.

Ông trở thành người lính, trải qua nhiều chiến dịch và dần trưởng thành trong môi trường quân đội.

Đến Chiến dịch Điện Biên Phủ, Phan Đình Giót thuộc Đại đội 58, Tiểu đoàn 428, Trung đoàn 141, Đại đoàn 312.

Đường đến Điện Biên Phủ là những ngày hành quân đầy gian khổ. Đơn vị phải vượt qua gần 500km đường núi. Những con dốc dài, những chặng đường hiểm trở và sức nặng của quân trang khiến mỗi bước chân đều trở nên nặng nề.

Chân Phan Đình Giót bị nứt nẻ, đau buốt và rướm máu.

Nhưng người lính ấy vẫn tiếp tục hành quân.

Trong đơn vị, Phan Đình Giót còn được đồng đội yêu quý bởi sự gần gũi và tinh thần chăm lo cho anh em. Những việc tưởng như nhỏ bé trong đời sống quân ngũ lại khiến ông được mọi người gọi bằng cái tên thân mật: “anh cả”.

Rồi ngày 13 tháng 3 năm 1954 đến.

Đó là ngày quân ta mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ bằng trận đánh vào cứ điểm Him Lam.

Him Lam là một cứ điểm được xây dựng kiên cố. Hỏa lực của quân Pháp từ các lô cốt liên tục bắn xuống đội hình tiến công.

Đại đội 58 tiến vào trận địa.

Phan Đình Giót cùng đồng đội vượt qua những lớp hàng rào và tiến về phía các lô cốt.

Trong quá trình chiến đấu, ông nhiều lần bị thương.

Nhưng mỗi khi có thể tiếp tục chiến đấu, ông lại trở về vị trí.

Phan Đình Giót dùng bộc phá đánh vào lô cốt số 1. Sau khi phá được lô cốt, ông tiếp tục dùng lựu đạn và tiểu liên tiêu diệt lực lượng địch, mở đường cho đồng đội tiến lên.

Trận đánh càng lúc càng quyết liệt.

Hỏa điểm từ một lô cốt khác bất ngờ khôi phục và bắn dữ dội vào đội hình xung kích.

Đồng đội bị chặn lại.

Những người lính tìm cách tiêu diệt hỏa điểm nhưng lần lượt bị thương.

Trong hoàn cảnh ấy, Phan Đình Giót dù đã bị thương vẫn tiếp tục tiến về phía trước.

Từng mét đất được đổi bằng máu.

Từng bước tiến đều phải vượt qua hỏa lực của đối phương.

Cuối cùng, khi hỏa điểm địch vẫn chưa bị dập tắt, Phan Đình Giót dùng toàn bộ sức lực còn lại tiến sát lỗ châu mai.

Ông lấy thân mình bịt lỗ châu mai.

Hỏa điểm của địch bị chặn lại.

Khoảnh khắc ấy tạo điều kiện để đồng đội tiếp tục xung phong và tiêu diệt cứ điểm Him Lam.

Phan Đình Giót hy sinh lúc 22 giờ 30 phút ngày 13 tháng 3 năm 1954.

Trận đánh mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ tiếp tục diễn ra và kết thúc với thắng lợi của quân ta.

Nhưng đối với gia đình Phan Đình Giót, ngày 13 tháng 3 năm ấy đã trở thành ngày một người con không bao giờ trở về.

Ông hy sinh khi mới 32 tuổi.

Đằng sau chiến công nổi tiếng là một cuộc đời bắt đầu từ nghèo khó.

Một cậu bé từng phải đi ở từ năm mười ba tuổi.

Một người thanh niên lựa chọn nhập ngũ.

Một người lính đi qua những chặng đường dài của chiến tranh.

Một người đồng đội được anh em yêu quý.

Và cuối cùng là một người chiến sĩ nằm lại tại Him Lam.

Sau này, Phan Đình Giót được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Nhưng khi nhắc đến ông, lịch sử không chỉ nhắc đến một danh hiệu.

Lịch sử nhắc đến một con người.

Một con người đã đi qua tuổi trẻ bằng những con đường đầy bom đạn và kết thúc cuộc đời tại một trận đánh mà tên tuổi đã trở thành một phần của lịch sử Điện Biên Phủ.

Hơn bảy thập niên đã trôi qua.

Him Lam hôm nay không còn là chiến trường năm xưa.

Những con đường đã đổi khác.

Những người lính năm ấy phần lớn đã trở về với đất mẹ.

Nhưng giữa vùng đất từng rung chuyển bởi bom đạn, câu chuyện về Phan Đình Giót vẫn được kể lại.

Không phải để chiến tranh trở thành một ký ức hào nhoáng.

Mà để những người sinh ra trong hòa bình hiểu rằng phía sau hai chữ “độc lập” là những cuộc đời đã được gửi lại trên khắp các chiến trường.

Phan Đình Giót đã gửi lại cuộc đời mình ở Him Lam.

Và từ nơi ấy, tên tuổi của một người lính Hà Tĩnh tiếp tục đi cùng lịch sử dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn