Khi con người hóa thành giá súng
Có những khoảnh khắc chỉ diễn ra trong tích tắc của thời gian, nhưng lại có sức mạnh ngưng đọng và khắc ghi vào chiều sâu lịch sử qua nhiều thế hệ. Ngược dòng thời gian trở về những năm tháng mưa bom lửa đạn của Chiến dịch Điện Biên Phủ, hình ảnh người chiến sĩ trẻ Bế Văn Đàn lấy thân mình làm giá súng vẫn luôn là một khúc ca bi hùng, làm rung động hàng triệu trái tim người Việt Nam.

Năm 1954, trên chiến trường Tây Bắc, Tập đoàn căn cứ điểm Điện Biên Phủ trở thành điểm quyết chiến chiến lược giữa ta và địch. Để chuẩn bị cho trận đại chiến lịch sử, quân và dân ta đã vượt qua muôn vàn gian khổ, xẻ núi băng rừng, vận chuyển lương thực và vũ khí vào chiến trường. Trong bối cảnh chiến sự leo thang khốc liệt, Mường Pồn – nằm ở hướng Đông Bắc Điện Biên Phủ – trở thành một cửa ngõ giao tranh nảy lửa.
Đại đội của Bế Văn Đàn nhận nhiệm vụ chặn đánh kẻ thù, không cho chúng mở rộng phạm vi kiểm soát để bảo vệ lực lượng và tuyến đường huyết mạch của ta. Quân địch với hỏa lực mạnh, càn quét điên cuồng nhằm đè bẹp sức chống trả của bộ đội ta. Giữa tiếng máy bay gầm rú, mưa bom xới tung từng tấc đất và đạn pháo cày xới khắp ngọn đồi, những người lính Cụ Hồ vẫn kiên cường bám trụ, giữ vững từng vị trí chiến đấu.
Chiến sự ngày càng dồn dập, lực lượng của ta thương vong nhiều, hỏa lực cần phải được duy trì liên tục để bẻ gãy các đợt đợt tấn công càn quét của địch. Khi khẩu trung liên của đồng đội Chu Văn Pù không tìm được vị trí đặt súng thuận lợi để khống chế hướng tiến của kẻ thù, ranh giới giữa sự sống và cái chết, giữa thành bại của trận đánh chỉ còn tính bằng từng giây.
Chính trong giây phút nghẹt thở ấy, Bế Văn Đàn đã thực hiện một hành động phi thường. Không một chút đắn đo, anh lao ra khỏi vị trí ẩn nấp, dùng chính đôi vai trẻ trung của mình làm giá đỡ cho khẩu trung liên. Giữa làn mưa đạn rát mặt, anh ghì chặt chân súng lên vai và cất lời hô đanh thép:
"Kẻ thù trước mặt, đồng chí hãy bắn thẳng vào đầu chúng nó!"
Máu đã rơi, những vết thương xé rách thịt da dưới sức rung giật dữ dội của khẩu súng, nhưng người chiến sĩ trẻ vẫn đứng vững như một pho tượng thép. Anh đã anh dũng hy sinh ngay tại hỏa tuyến, nhưng tiếng súng từ vai anh không dừng lại. Hành động ấy đã thổi bùng ngọn lửa căm thù và chí khí dũng cảm cho toàn đơn vị, biến thành sức mạnh đạp bằng bão đạn, quật ngã kẻ thù và giữ vững trận địa Mường Pồn.
Anh ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, dâng trọn tuổi xuân tươi đẹp nhất cho mảnh đất Tây Bắc. Sự hy sinh của Bế Văn Đàn tại Mường Pồn không chỉ góp phần trực tiếp vào thắng lợi của trận đánh, mà còn hội tụ thành sức mạnh tinh thần to lớn, cùng hàng ngàn tấm gương anh dũng khác làm nên Chiến thắng Điện Biên Phủ "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu".
Ngắm nhìn những dòng ký sự lịch sử hay những kỷ vật được trân trọng lưu giữ tại Bảo tàng Lịch sử Quốc gia, chúng ta hôm nay không khỏi xúc động nghẹn ngào và dâng trào niềm tự hào dân tộc. Tượng đài người lính lấy thân mình làm giá súng mãi mãi là biểu tượng bất tử cho tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".
Trang sử vàng tại Mường Pồn năm xưa sẽ luôn là lời nhắc nhở hào hùng về giá trị của tự do và hòa bình, soi sáng con đường cống hiến của các thế hệ hôm nay và mai sau trên hành trình xây dựng, bảo vệ Tổ quốc.


