Khi con người không còn cần một câu chuyện để kể
Con người thường kể cho mình một câu chuyện: mình là ai, mình đã trải qua gì, mình đang đi đâu.
Anh cũng từng sống trong những câu chuyện như vậy. Chúng giúp anh hiểu mình, định hướng cuộc sống.
Nhưng rồi anh nhận ra, những câu chuyện ấy cũng là một giới hạn.
Chúng đóng khung con người trong những định nghĩa cố định.
Khi anh buông bỏ câu chuyện về bản thân, anh không mất đi, mà trở nên linh hoạt hơn.
Anh không còn bị ràng buộc bởi quá khứ, cũng không bị ép buộc bởi tương lai.
Anh chỉ đơn giản là đang tồn tại.



