Khi con người không còn đứng ngoài cuộc đời mình
Anh từng nghĩ mình là người quan sát.
Nhìn mọi thứ diễn ra.
Ghi nhận.
Phân tích.
Nhưng đến một lúc,
anh không còn đứng ngoài được nữa.
Mọi thứ không diễn ra “trước mắt”,
mà “trong chính anh”.
Không có khoảng cách.
Không có vị trí an toàn để nhìn lại.
Anh ở trong đó.
Không thể tách rời.
Không thể đứng ngoài để hiểu.
Và từ đó,
anh ngừng cố “hiểu” theo cách cũ.
Thay vào đó, anh “trải qua”.
Không giải thích.
Không phân tích.
Chỉ sống trong điều đang xảy ra.
Và chính lúc đó,
một dạng hiểu khác xuất hiện—
không cần lời.



