Khi con người không còn sợ mất
Có một thời gian dài, anh sống trong nỗi sợ mất mát. Sợ mất cơ hội, mất người thân, mất những điều mình trân trọng.
Nỗi sợ ấy khiến anh cố giữ mọi thứ thật chặt. Nhưng càng giữ, anh càng mệt mỏi.
Cho đến một ngày, anh nhận ra rằng mất mát là điều không thể tránh khỏi. Không có gì tồn tại mãi mãi, và không có gì hoàn toàn thuộc về mình.
Khi chấp nhận điều đó, anh không còn sợ như trước. Không phải vì không còn trân trọng, mà vì hiểu rằng mọi thứ đều có thời điểm.
Và khi không còn sợ mất, anh bắt đầu sống nhẹ nhàng hơn.


