Khi con người nhận ra mình hữu hạn
Có một thời điểm, anh nhận ra rằng mình không có nhiều thời gian như vẫn tưởng. Không phải vì một biến cố cụ thể, mà vì một cảm giác rõ ràng rằng mọi thứ đều có giới hạn.
Anh từng sống như thể thời gian là vô tận. Những điều quan trọng có thể để sau, những lời cần nói có thể nói vào ngày khác. Nhưng khi ý thức được sự hữu hạn, anh bắt đầu nhìn mọi thứ khác đi.
Những khoảnh khắc tưởng chừng nhỏ bé trở nên đáng giá. Những cuộc gặp gỡ không còn là điều hiển nhiên. Anh hiểu rằng, chính sự hữu hạn khiến cuộc sống có ý nghĩa.
Nếu mọi thứ là vô hạn, con người sẽ không biết trân trọng. Và chỉ khi biết mình có giới hạn, anh mới thật sự bắt đầu sống.



