Cựu chiến binh

KHI ĐẠN DƯỢC CẠN DẦN NHƯNG Ý CHÍ KHÔNG CẠN (1)

Tái hiện trận đánh Phước Long khi mũi tiến công chỉ còn lại xe tăng 363 với số đạn ít ỏi, nhưng người lính vẫn quyết bám nhiệm vụ bằng ý chí sắt đá.

Hưng Yên07/01/2026Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Liêm vẫn thường nói với con cháu rằng, thứ đáng sợ nhất trong chiến tranh không phải là tiếng bom, mà là lúc người lính nhận ra đạn dược của mình đang cạn dần. Khi hỏa lực yếu đi, con người rất dễ nghĩ đến hai chữ “lùi lại”. Nhưng ở thị xã Phước Long ngày 2.1.1975, ý chí của kíp xe 363 đã đi ngược lại phản xạ bản năng ấy.

Sau khi hai xe trong mũi thép gặp sự cố – một chiếc hết đạn phải rút, một chiếc kẹt pháo – toàn bộ trách nhiệm dồn lên xe tăng 363 do ông trực tiếp chỉ huy. Trong thùng đạn, những quả pháo còn lại đếm được trên đầu ngón tay. Bộ binh đi kèm thương vong nhiều, đường phố mịt mù khói bụi, từng ổ đề kháng của địch bắn trả dữ dội. Tình thế như sợi dây căng sắp đứt.

Ông kể, lúc ấy anh em trên xe nhìn nhau rất nhanh. Người nạp đạn hỏi nhỏ: “Còn ít thế này, liệu có đủ không hả thủ trưởng?”. Ông không trả lời ngay bằng phép tính quân sự, mà trả lời bằng điều khác: “Đạn có thể cạn, nhưng nhiệm vụ không được cạn. Ý chí mình phải đi xa hơn thùng đạn!”. Câu nói ấy giúp kíp xe hiểu rằng, họ đang cầm trong tay không chỉ cỗ máy, mà là danh dự của cả mũi tiến công.

Chiếc 363 lao tới bằng những phát bắn tiết kiệm và chính xác. Ông vừa chỉ huy, vừa động viên lái xe giữ tay lái thật vững, tránh từng góc chết của đường phố. Mỗi lần pháo nổ, cả thân xe rung lên như muốn hất văng con người, nhưng anh em vẫn bám chặt vị trí. Ông bảo, trong những giờ phút ấy, người lính mới thấy rõ sức mạnh thật sự của lòng yêu nước: nó không đo bằng lượng đạn, mà đo bằng khả năng đứng vững trước khi mọi lợi thế vật chất rời bỏ mình.

Nhờ sự không lùi bước của 363, lực lượng ta có thời gian củng cố đội hình. Khi xe và bộ binh được tăng cường, mũi tiến công lại mở mạnh mẽ, trung tâm thị xã hoàn toàn được đánh chiếm. Ông Liêm nói, nếu hôm ấy ý chí chỉ huy cạn theo đạn, chiến thắng đã có thể chậm lại rất nhiều.

Hòa bình sau này giúp ông hiểu thêm một điều: có những trận đánh, ý chí con người chính là quả đạn cuối cùng – quả đạn không bao giờ được phép lép nổ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn