Khi đang quen với hình ảnh là một người lính, trở về với cuộc sống tại phường rối nước Đào Thục, ông đã gìn giữ nghề truyền thống này như thế nào?
Thực tế, trong những năm chiến tranh, vì không có điều kiện biểu diễn và cũng không ai xem, phường rối đã xao nhãng đi hàng chục năm, khoảng 30 - 40 năm chứ không phải là ít. Thời điểm tôi trở về, không còn nhiều nhà làm rối, thủy đình cũng không còn, bà con chỉ còn làm lúa nước, nên tôi nghĩ mình cần phải khiến cho nghề sống lại.
Rối nước như một phần con người tôi, khiến tôi phải tìm cách “cứu nghề”. Lúc ấy, tôi đã lên Bộ Văn hoá, đến Trung tâm Nghiên cứu bảo tồn và phát huy văn hóa dân tộc, đến Sở Văn hóa Hà Nội, rồi UBND huyện Đông Anh đề nghị khôi phục rối nước ở địa phương. Tôi khơi lại ý thức lịch sử trong lòng dân làng về những đình, chùa, cụ tổ rối nước… sau khi khôi phục được các di tích, tôi tìm lại các tích trò cũ. Từ đó, dần dần làng Đào Thục ổn định và phát huy nghề đến hiện tại.


