Bài viết

KHI ĐẤT MẸ GỌI TÊN NHỮNG NGƯỜI CON

Đắk Lắk07/07/2026Trường THPT Hùng Vương (Trường THPT Hùng Vương)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

KHI ĐẤT MẸ GỌI TÊN NHỮNG NGƯỜI CON

Có những cuộc trở về không có tiếng bước chân.

Không có nụ cười đoàn tụ.

Không có những cái ôm sau ngày xa cách.

Chỉ có những lớp đất được nâng niu bóc tách từng chút một, để sau hơn nửa thế kỷ, những người con của Tổ quốc lại được gọi tên.

Những ngày này, thông tin về việc các lực lượng chức năng khai quật, tìm kiếm hài cốt các chiến sĩ hy sinh tại khu vực Công viên Lê Thị Riêng khiến lòng tôi lặng đi. Dưới những hàng cây xanh, dưới nhịp sống hối hả của một thành phố trẻ, các anh đã nằm lại suốt hơn năm mươi năm. Năm tháng phủ lên các anh những lớp đất dày, nhưng không thể phủ lấp sự hy sinh mà lịch sử luôn ghi nhớ.

Có lẽ, suốt ngần ấy thời gian, đất mẹ vẫn âm thầm ôm lấy những người con của mình.

Để rồi một ngày, khi chiến tranh đã lùi xa, đất lại nhẹ nhàng trao các anh về với đồng đội, với gia đình và với Tổ quốc.

Tôi đã tự hỏi, hơn nửa thế kỷ qua, có bao nhiêu người đã vô tình bước qua nơi các anh yên nghỉ? Có những đứa trẻ từng nô đùa trên thảm cỏ. Có những đôi bạn trẻ cùng nhau dạo bước. Có những người già ngồi lặng dưới bóng cây. Không ai biết rằng, ngay dưới lòng đất ấy là những người lính đã gửi lại tuổi đôi mươi cho ngày đất nước thống nhất.

Các anh ra đi khi còn rất trẻ.

Có người chưa kịp viết xong lá thư gửi mẹ.

Có người chưa kịp hẹn ngày trở về với người thương.

Có người còn chưa kịp sống hết tuổi thanh xuân.

Thế nhưng, các anh đã kịp làm một điều lớn lao hơn tất cả: trao lại cho các thế hệ mai sau một đất nước hòa bình.

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ. Thế hệ chúng tôi lớn lên trong tiếng trống trường, trong những mùa phượng đỏ và những giấc mơ về tương lai. Chúng tôi chưa từng nghe tiếng bom rơi, chưa từng đối mặt với ranh giới giữa sự sống và cái chết. Chính vì vậy, mỗi lần một hài cốt liệt sĩ được tìm thấy, chúng tôi càng hiểu rằng hòa bình không phải điều tự nhiên mà có.

Hòa bình được bắt đầu từ sự nằm xuống của biết bao người.

Mỗi bộ hài cốt được đưa lên khỏi lòng đất không chỉ là một cuộc tìm kiếm thành công. Đó còn là một cuộc hội ngộ giữa quá khứ và hiện tại. Là lời nhắc nhở rằng, dân tộc Việt Nam không bao giờ quên những người đã hy sinh vì độc lập, tự do.

Có thể vẫn còn nhiều người lính chưa tìm được tên.

Có thể vẫn còn nhiều gia đình chưa biết nơi người thân mình yên nghỉ.

Nhưng tôi tin, Tổ quốc sẽ không bao giờ quên họ.

Bởi tên của các anh có thể chưa được khắc trên bia đá, nhưng đã được khắc trong lòng đất nước.

Đứng trước những thông tin về cuộc khai quật ấy, tôi không chỉ thấy buồn.

Tôi thấy biết ơn.

Biết ơn vì có những người đã chọn hy sinh để chúng tôi được sống.

Biết ơn vì sau hơn nửa thế kỷ, vẫn còn những con người lặng lẽ đi tìm, nâng niu từng mảnh xương cốt, để đưa các anh trở về.

Và biết ơn vì dân tộc này luôn coi sự tri ân là một phần của đạo lý.

Mong rằng, những người lính vừa được tìm thấy sẽ sớm trở về trong vòng tay của gia đình.

Mong rằng, những người còn nằm lại ở đâu đó trên dải đất hình chữ S cũng sẽ có ngày được đất mẹ gọi tên.

Để không một sự hy sinh nào bị lãng quên.

Để mỗi mùa Ngày Thương binh - Liệt sĩ, chúng ta không chỉ thắp lên một nén hương, mà còn thắp lên trong lòng mình lời hứa sẽ sống xứng đáng với hòa bình được đánh đổi bằng máu xương của biết bao thế hệ cha anh.

Bởi có những cuộc trở về phải mất hơn nửa thế kỷ.

Nhưng chưa bao giờ là quá muộn.

Khi Tổ quốc vẫn còn nhớ.

Và nhân dân vẫn còn biết ơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KHI ĐẤT MẸ GỌI TÊN NHỮNG NGƯỜI CON | Câu chuyện thời hoa lửa