Khi địch phản kích dữ dội
Đêm đã xuống trên chiến trường Điện Biên Phủ. Sau nhiều giờ chiến đấu, đơn vị vừa củng cố lại vị trí thì từ phía trước, tiếng súng bỗng dồn dập hơn. Những loạt đạn liên tiếp xé màn đêm, ánh chớp lóe lên giữa các công sự.

Đêm đã xuống trên chiến trường Điện Biên Phủ.
Sau nhiều giờ chiến đấu, đơn vị vừa củng cố lại vị trí thì từ phía trước, tiếng súng bỗng dồn dập hơn. Những loạt đạn liên tiếp xé màn đêm, ánh chớp lóe lên giữa các công sự.
Một chiến sĩ trẻ ngẩng lên:
– Địch phản kích!
Người tiểu đội trưởng lập tức ra hiệu:
– Giữ vững vị trí! Bình tĩnh!
Mọi người nhanh chóng vào vị trí chiến đấu.
Đất trong chiến hào còn ẩm, bùn bám đầy tay áo, nhưng không ai để ý nữa. Tất cả tập trung về phía trước.
Tiếng súng mỗi lúc một gần.
Đạn cày lên mép hào, đất đá bắn tung tóe. Một chiến sĩ cúi thấp người rồi quay sang người bên cạnh:
– Cậu có sao không?
– Không sao!
– Giữ chắc vị trí!
Người liên lạc chạy dọc chiến hào, truyền mệnh lệnh của cấp trên. Trong bóng tối, tiếng gọi nhau ngắn gọn nhưng dứt khoát.
– Đạn còn đủ không?
– Còn!
– Thương binh ở đâu?
– Phía sau!
Cuộc phản kích diễn ra rất dữ dội.
Đối phương tìm cách giành lại những vị trí đã mất. Hỏa lực từ nhiều hướng dồn vào trận địa.
Một chiến sĩ trẻ lần đầu gặp tình huống căng thẳng như vậy, bàn tay siết chặt khẩu súng. Người đồng đội lớn tuổi hơn nhìn anh:
– Đừng hoảng. Nhìn theo hướng chỉ huy.
Anh gật đầu.
Tiếng súng vẫn không ngớt.
Giữa lúc ác liệt, một đồng đội bị thương ở vai. Hai người lập tức kéo anh xuống chỗ thấp hơn.
– Đau lắm không?
Người bị thương cắn răng:
– Tôi còn chịu được. Đừng bỏ vị trí.
Người tiểu đội trưởng nghe thấy, quay lại nói:
– Có anh em lo cho cậu. Chúng tôi vẫn giữ được trận địa.
Lời nói ấy khiến người bị thương yên tâm hơn.
Cuộc chiến tiếp tục trong đêm.
Có lúc tiếng súng dồn dập đến mức không ai còn phân biệt được từng loạt riêng lẻ. Chỉ thấy đất rung lên và khói súng quẩn trong không khí.
Nhưng giao thông hào vẫn giữ được liên lạc.
Người này chuyền đạn cho người kia.
Người khác mang nước đến.
Người liên lạc tiếp tục chạy giữa các đoạn hào.
Không ai chiến đấu một mình.
Một lúc sau, tiếng pháo của ta từ phía sau bắt đầu vang lên hỗ trợ. Những người lính trong chiến hào nghe tiếng pháo quen thuộc, tinh thần như được tiếp thêm sức mạnh.
Người chiến sĩ trẻ khẽ nói:
– Pháo ta!
Người đồng đội gật đầu:
– Anh em phía sau đang cùng đánh với mình.
Đêm kéo dài tưởng như vô tận.
Rồi dần dần, cường độ phản kích giảm xuống.
Tiếng súng thưa hơn.
Người tiểu đội trưởng quan sát phía trước rồi ra lệnh:
– Tiếp tục cảnh giác, chưa được chủ quan.
Không ai rời vị trí.
Mọi người vẫn lặng lẽ quan sát trong bóng tối.
Đến gần sáng, trận địa tạm yên.
Những người lính lúc ấy mới có thời gian nhìn lại nhau. Có người áo rách vì đất đá. Có người mặt đen vì khói súng. Có người mệt đến mức ngồi xuống là thở dốc.
Người tiểu đội trưởng đi dọc chiến hào.
– Đủ quân số chưa?
Từng tiếng đáp lần lượt vang lên.
Khi biết đơn vị vẫn giữ được vị trí, ông khẽ gật đầu.
Một chiến sĩ trẻ ngồi xuống bên thành hào, nhìn đôi tay còn run nhẹ.
Người đồng đội đưa cho anh bi đông nước:
– Uống đi.
Anh uống một ngụm rồi hỏi:
– Anh có sợ không?
Người kia cười mệt mỏi:
– Có chứ. Nhưng sợ không có nghĩa là bỏ vị trí.
Anh lính trẻ im lặng.
Phía đông, trời bắt đầu hửng sáng.
Ánh sáng đầu tiên hiện lên trên những đoạn chiến hào còn đầy đất đá. Những người lính lại chuẩn bị cho một ngày mới.
Họ biết cuộc chiến chưa kết thúc.
Có thể phía trước còn nhiều trận đánh khác, còn những đợt phản kích khác.
Nhưng đêm vừa qua đã cho họ thấy một điều: trong lúc ác liệt nhất, điều giữ họ đứng vững không chỉ là vũ khí hay công sự, mà còn là sự bình tĩnh, kỷ luật và niềm tin vào đồng đội bên cạnh.
Khi địch phản kích dữ dội, chiến trường có thể rung chuyển bởi tiếng súng và tiếng pháo.
Nhưng trong những đoạn giao thông hào chật hẹp, những người lính vẫn chuyền cho nhau từng băng đạn, từng ngụm nước và từng lời động viên ngắn gọn.
Và chính từ những điều bình dị ấy, họ đã cùng nhau giữ vững trận địa trong đêm dài Điện Biên.


