KHI ĐOÀN XE BỊ CHẶN LẠI GIỮA SUỐI ÔNG HÙNG (NĂM 1946)
Năm 1946, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp vừa bước vào giai đoạn đầu, vùng Lộc Ninh – Suối Ông Hùng chưa có những căn cứ lớn, chưa có lực lượng đông đảo. Nhưng ở đó, những cuộc đụng độ nhỏ đã bắt đầu diễn ra, như những tín hiệu đầu tiên của một cuộc chiến lâu dài.
Một ngày, tin báo về: một đoàn xe của địch sẽ đi qua khu vực Suối Ông Hùng. Không phải đoàn lớn, nhưng có vũ trang, có lính đi kèm. Nếu để chúng đi qua, chúng sẽ thăm dò, kiểm soát và có thể mở rộng hoạt động sâu hơn vào vùng này.
Lực lượng ta khi ấy còn rất mỏng.
Không đủ để đánh lớn.
Nhưng nếu không đánh… thì sẽ mất thế chủ động.
Một quyết định được đưa ra: phải chặn lại.
Địa điểm được chọn là đoạn đường gần Suối Ông Hùng, nơi xe phải giảm tốc khi đi qua đoạn lầy và hẹp. Hai bên là rừng, thuận lợi để ẩn nấp.
Mọi thứ được chuẩn bị nhanh chóng. Không có nhiều vũ khí. Không có nhiều người. Nhưng có sự quyết tâm.
Sáng hôm đó, khi đoàn xe tiến vào khu vực, không khí trong rừng trở nên căng thẳng. Những người du kích nằm im, chờ đúng thời điểm.
Tiếng động cơ ngày càng gần.
Đất rung nhẹ theo bánh xe.
Rồi khi chiếc xe đầu tiên đi vào đoạn hẹp, tiếng súng bất ngờ vang lên.
Trận đánh bắt đầu.
Đạn bắn từ hai bên khiến đoàn xe rối loạn. Chiếc đi đầu khựng lại. Những chiếc phía sau không kịp xoay trở. Lính nhảy xuống, tìm chỗ nấp, bắn trả.
Không phải là một trận đánh dài.
Nhưng đủ để khiến địch bất ngờ.
Trong tình huống bị động, chúng không thể triển khai đội hình như dự tính. Sau một thời gian chống trả, đoàn xe buộc phải tìm cách rút khỏi khu vực.
Rừng lại yên.
Nhưng lần này, không còn như trước.
Đó là lần đầu tiên, ngay trên tuyến đường ấy, địch bị chặn lại.
Một trận đánh nhỏ.
Nhưng là dấu mốc lớn.
Bởi nó cho thấy một điều: lực lượng cách mạng ở Lộc Ninh – Suối Ông Hùng đã bắt đầu biết cách đánh, biết chọn thời điểm, biết tận dụng địa hình.
Sau trận đó, những chuyến đi của địch không còn tự nhiên như trước. Chúng bắt đầu dè chừng, thận trọng hơn khi đi qua những khu vực rừng.
Còn với người dân, niềm tin bắt đầu hình thành.
Rằng ngay cả khi lực lượng còn ít, vũ khí còn thiếu…
thì vẫn có thể đứng lên, vẫn có thể đánh, vẫn có thể giữ đất.
Và chính từ những trận đánh như năm 1946 ấy, một quá trình dài đã bắt đầu.
Một quá trình mà sau này… sẽ đi đến những chiến thắng lớn hơn rất nhiều.



