Khi đôi chân rớm máu
Khi đôi chân rớm máu Có buổi sáng, vừa chuẩn bị xuất phát, Cu Nâu đã cảm thấy đôi chân không còn nhanh nhẹn như trước. Người đồng đội nhìn thấy liền hỏi:

Khi đôi chân rớm máu
Có buổi sáng, vừa chuẩn bị xuất phát, Cu Nâu đã cảm thấy đôi chân không còn nhanh nhẹn như trước.
Người đồng đội nhìn thấy liền hỏi:
— Cậu mệt à?
Cu Nâu cười:
— Hơi mỏi thôi.
Nhưng người bạn biết cậu đang cố giấu sự khó chịu.
Đến giữa chặng đường, Cu Nâu bước chậm lại. Tiểu đội trưởng Hòa nhận ra, anh ra hiệu cho cả nhóm nghỉ một lát.
Cu Nâu ngồi xuống, tháo dép kiểm tra. Bàn chân đã bị cọ xát nhiều ngày nên đau rát, khiến cậu đi lại khó khăn.
Anh Hòa nói:
— Đừng cố quá sức. Nghỉ một chút rồi hãy đi tiếp.
Cu Nâu gật đầu.
Một đồng đội đưa cho cậu ít nước.
Người khác giúp cậu chỉnh lại đôi dép để bước đi dễ hơn.
Không ai trêu chọc.
Không ai phàn nàn.
Mọi người chỉ lặng lẽ giúp nhau.
Cu Nâu nhớ đến cha.
Ngày còn ở Quỳnh Đôi, cha từng nói:
“Làm việc phải biết chịu khó, nhưng cũng phải biết giữ sức để làm được đường dài.”
Cậu chợt hiểu rằng kiên trì không có nghĩa là bất chấp sức khỏe. Người lính phải biết cố gắng, nhưng cũng phải biết chăm sóc bản thân và giúp đồng đội chăm sóc nhau.
Sau một lúc nghỉ ngơi, Cu Nâu đứng dậy.
Tiểu đội trưởng Hòa hỏi:
— Đi được chưa?
Cu Nâu đáp:
— Báo cáo, em đi được.
Hòa gật đầu:
— Chậm cũng được. Cứ giữ nhịp.
Cả tiểu đội tiếp tục lên đường.
Lần này, Cu Nâu không cố bước thật nhanh. Anh đi vừa sức, giữ đều bước chân và nhờ đồng đội hỗ trợ khi cần.
Đến cuối ngày, dù rất mệt, Cu Nâu vẫn vui vì mình đã hoàn thành chặng đường.
Anh nhìn đôi dép cũ rồi mỉm cười.
Ngày trước, cậu bé chăn trâu ở Quỳnh Đôi từng nghĩ rằng muốn trở thành người lính thì chỉ cần mạnh mẽ.
Nhưng những ngày tháng quân ngũ dạy cậu một điều sâu sắc hơn:
Sức mạnh không chỉ là chịu đựng. Sức mạnh còn là biết lắng nghe cơ thể, biết nhận sự giúp đỡ và biết cùng đồng đội vượt qua khó khăn.
Và từ một đôi chân đau sau những chặng đường dài, Cu Nâu học được cách bước tiếp một cách bền bỉ và tỉnh táo hơn.



