Anh hùng Lực lượng vũ trang

Khi đôi dép mòn quai

Sau nhiều ngày huấn luyện và hành quân, đôi dép của Cu Nâu bắt đầu xuống cấp. Đó là đôi dép đơn sơ đã theo cậu từ những ngày đầu vào đơn vị. Ban đầu, nó còn khá chắc chắn. Nhưng những con đường đất, những buổi tập ngoài thao trường và những chặng hành quân dài khiến quai dép dần bị mòn.

Nghệ An21/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Khi đôi dép mòn quai

Sau nhiều ngày huấn luyện và hành quân, đôi dép của Cu Nâu bắt đầu xuống cấp.

Đó là đôi dép đơn sơ đã theo cậu từ những ngày đầu vào đơn vị. Ban đầu, nó còn khá chắc chắn. Nhưng những con đường đất, những buổi tập ngoài thao trường và những chặng hành quân dài khiến quai dép dần bị mòn.

Một buổi sáng, khi cả tiểu đội chuẩn bị xuất phát, “phựt!”

Chiếc quai dép bất ngờ tuột ra.

Cu Nâu cúi xuống nhìn.

Cậu thử gắn lại, nhưng quai đã gần đứt hẳn.

Người bạn bên cạnh bật cười:

— Đôi dép của cậu cũng mệt rồi đấy!

Cu Nâu cười theo:

— Chắc nó cũng muốn được nghỉ.

Nhưng thay dép mới không phải lúc nào cũng dễ. Đời sống người lính khi ấy còn nhiều thiếu thốn, mọi vật dụng đều phải giữ gìn và tận dụng thật lâu.

Cu Nâu lấy một sợi dây nhỏ, cẩn thận buộc lại phần quai bị hỏng.

Tiểu đội trưởng Hòa đi ngang qua, nhìn thấy liền hỏi:

— Hỏng rồi sao không báo?

Cu Nâu đáp:

— Em sửa tạm được rồi ạ.

Anh Hòa lắc đầu:

— Đồ dùng của đơn vị phải được kiểm tra thường xuyên. Không phải cứ thiếu thốn là mặc kệ. Biết giữ gìn cũng là trách nhiệm.

Cu Nâu gật đầu.

Từ hôm ấy, cậu càng cẩn thận hơn với đôi dép của mình.

Sau mỗi buổi tập, cậu lau sạch đất bám ở đế. Quai dép được buộc chắc lại bằng sợi dây nhỏ. Khi có thời gian nghỉ, cậu lại kiểm tra xem chỗ nào có dấu hiệu hỏng.

Một hôm, người đồng đội thấy vậy liền hỏi:

— Sao cậu giữ đôi dép kỹ thế?

Cu Nâu cười:

— Vì nó đã cùng mình đi qua nhiều con đường rồi.

Câu nói khiến cả hai cùng im lặng.

Đôi dép chẳng có giá trị lớn.

Nhưng đối với Cu Nâu, nó nhắc cậu nhớ đến những ngày đầu nhập ngũ, những buổi tập đầu tiên, những chặng đường hành quân và những người đồng đội đã cùng mình vượt qua từng khó khăn nhỏ.

Chiều hôm ấy, khi cả tiểu đội chuẩn bị tiếp tục hành quân, Cu Nâu buộc lại quai dép lần cuối.

Tiểu đội trưởng Hòa nhìn xuống rồi nói:

— Đi được chưa?

Cu Nâu đứng lên, cười:

— Báo cáo, đi được rồi!

Cả tiểu đội bước tiếp.

Đôi dép cũ lại theo chân người lính trẻ trên con đường phía trước.

Và Cu Nâu hiểu thêm một bài học giản dị của đời quân ngũ:

Trong những năm tháng khó khăn, biết quý trọng từng vật dụng nhỏ, biết giữ gìn những gì mình có và biết chia sẻ với đồng đội cũng là một cách vượt qua gian khổ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn