Cựu chiến binh

Khi đơn vị thiếu gạo

Một buổi chiều, sau giờ tập luyện, người lính trẻ nhận thấy bữa cơm hôm ấy khác mọi ngày. Nồi cơm ít hơn. Các anh nuôi trong đơn vị cố gắng chia đều từng phần. Mỗi người chỉ nhận một bát cơm nhỏ, bên cạnh là rau xanh và chút muối. Một chiến sĩ hỏi: “Đơn vị mình hết gạo rồi à?” Người phụ trách bếp cười: “Gạo đang thiếu. Mấy hôm tới phải tiết kiệm hơn một chút.” Mọi người nghe vậy đều im lặng. Không ai phàn nàn. Ai cũng hiểu rằng trong những năm tháng kháng chiến, hậu phương còn rất nhiều khó khăn. Hạt gạo đến được với đơn vị là kết quả của sự chắt chiu của bà con quê nhà.

Ninh Bình17/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Khi đơn vị thiếu gạo

Một buổi chiều, sau giờ tập luyện, người lính trẻ nhận thấy bữa cơm hôm ấy khác mọi ngày.

Nồi cơm ít hơn.

Các anh nuôi trong đơn vị cố gắng chia đều từng phần. Mỗi người chỉ nhận một bát cơm nhỏ, bên cạnh là rau xanh và chút muối.

Một chiến sĩ hỏi:

“Đơn vị mình hết gạo rồi à?”

Người phụ trách bếp cười:

“Gạo đang thiếu. Mấy hôm tới phải tiết kiệm hơn một chút.”

Mọi người nghe vậy đều im lặng.

Không ai phàn nàn.

Ai cũng hiểu rằng trong những năm tháng kháng chiến, hậu phương còn rất nhiều khó khăn. Hạt gạo đến được với đơn vị là kết quả của sự chắt chiu của bà con quê nhà.

Bữa cơm hôm ấy, người lính trẻ nhìn bát cơm của mình rồi nói:

“Em ăn ít thôi. Chia thêm cho anh em.”

Một người bên cạnh lập tức nói:

“Không được. Mỗi người đều phải có phần.”

Người lớn tuổi hơn giải thích:

“Tiết kiệm không có nghĩa là để người khác thiếu. Quan trọng là tất cả cùng chia sẻ.”

Từ hôm đó, đơn vị thực hiện nhiều cách để tiết kiệm lương thực. Phần cơm được chia đều, không để thừa. Rau rừng được hái thêm. Những người đi công tác mang theo phần ăn vừa đủ.

Có hôm bữa cơm chỉ có cơm ít và rau.

Có hôm anh em ăn thêm củ sắn, củ khoai.

Nhưng không khí trong đơn vị vẫn ấm áp.

Mỗi người đều tự nhắc mình:

“Tiết kiệm một chút thì đồng đội có thêm một chút.”

Một buổi tối, người chiến sĩ phụ trách nói với anh em:

“Chúng ta khó khăn nhưng phải giữ vững tinh thần. Hậu phương cũng đang cố gắng từng ngày.”

Người lính trẻ nghe vậy càng hiểu giá trị của từng hạt gạo.

Anh nhớ đến mẹ ở quê.

Có thể ở nhà, mẹ cũng đang phải chắt chiu từng bữa.

Ý nghĩ ấy khiến anh càng trân trọng phần cơm trước mặt.

Vài ngày sau, một đoàn dân công mang lương thực đến đơn vị. Những bao gạo được chuyển xuống trong niềm vui của mọi người.

Không ai vội vàng nhận phần hơn.

Mọi người cùng nhau chuyển gạo vào kho.

Đến bữa tối, nồi cơm đầy hơn trước.

Một chiến sĩ trẻ cười:

“Hôm nay được ăn no rồi!”

Cả nhóm bật cười.

Nhưng người lính năm xưa vẫn nhớ những ngày thiếu gạo hơn cả những ngày đủ ăn.

Bởi chính trong hoàn cảnh ấy, anh học được cách tiết kiệm, biết nghĩ đến người khác và hiểu sâu sắc hơn sự gắn bó giữa tiền tuyến với hậu phương.

Bài học: Trong khó khăn, tinh thần tiết kiệm và chia sẻ có ý nghĩa đặc biệt. Một hạt gạo nơi tiền tuyến không chỉ là lương thực mà còn chứa đựng công sức, tình cảm và sự hy sinh của hậu phương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn