Khi đồng đội gọi tên nhau
Khi đồng đội gọi tên nhau Giữa cánh rừng già Trường Sơn, nơi bom đạn từng cày xới từng tấc đất, có một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại thiêng liêng hơn tất cả — đó là khi những người lính gọi tên nhau. Không phải là những danh xưng trang trọng, cũng chẳng phải cấp bậc, chức vụ.
Khi đồng đội gọi tên nhau Giữa cánh rừng già Trường Sơn, nơi bom đạn từng cày xới từng tấc đất, có một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại thiêng liêng hơn tất cả — đó là khi những người lính gọi tên nhau. Không phải là những danh xưng trang trọng, cũng chẳng phải cấp bậc, chức vụ. Chỉ là những cái tên rất đỗi bình thường: Tùng, Hải, Nam, Phúc… nhưng mỗi lần cất lên giữa chiến trường, lại mang theo cả sự sống, niềm tin và tình đồng đội sâu nặng. Đơn vị của Tùng đóng quân bên một con suối nhỏ. Ban ngày hành quân, ban đêm đào công sự. Những ngày yên ả hiếm hoi, họ ngồi bên nhau, gọi tên nhau mà cười: “Ê Tùng, mai mày trực thay tao nhé!”
“Hải, đưa tao cái bi đông!”
“Nam, hát đi, lâu rồi chưa nghe!” Tiếng gọi ấy nhẹ nhàng, thân quen như ở một làng quê xa xôi nào đó. Nhưng khi chiến sự bắt đầu, những cái tên ấy lại mang một ý nghĩa khác. Một buổi sáng, trời chưa kịp sáng rõ, tiếng pháo đã rền vang. Địch bất ngờ tấn công. Cả khu rừng như rung chuyển. “Tùng! Vào vị trí!”
“Hải, bên trái!”
“Nam, cẩn thận!” Tiếng gọi dồn dập, gấp gáp, át cả tiếng bom. Mỗi cái tên được gọi lên là một lời nhắc: “Mày còn đó không?” — một sự xác nhận rằng đồng đội vẫn còn sống, vẫn đang chiến đấu bên mình. Giữa làn khói mịt mù, Tùng nghe thấy tiếng Hải gọi: “Tùng! Tùng ơi!” Anh quay lại, thấy Hải đang bị thương, nằm giữa khoảng trống. Không chút do dự, Tùng lao ra, bất chấp đạn bay xé gió. “Tao đây! Cố lên!” Anh kéo Hải về phía chiến hào. Máu thấm đỏ tay áo, nhưng Tùng không buông. Trong khoảnh khắc ấy, cái tên “Hải” không chỉ là một người – mà là tất cả những gì Tùng phải giữ bằng mọi giá. Trận đánh kéo dài đến trưa. Khi tiếng súng thưa dần, đơn vị bắt đầu điểm danh. “Tùng!”
“Có!” “Hải!”
“…Có…” – giọng yếu ớt. “Nam!”
Không có tiếng trả lời. Một khoảng lặng kéo dài. Không ai nói gì. Họ gọi lại: “Nam! Nam ơi!” Chỉ có gió rừng thổi qua, không mang lại lời đáp. Tùng cúi đầu. Hải siết chặt tay. Họ hiểu, từ giờ trở đi, cái tên “Nam” sẽ không còn được đáp lại nữa. Nhưng cái tên ấy không biến mất. Nó ở lại trong ký ức của những người còn sống. Ở lại trong những lần họ vô thức gọi:
“Nam mà còn ở đây chắc nó cười rồi…”
“Nam hay hát bài đó lắm…” Và ở lại trong chính những trận đánh sau này. Mỗi khi xung phong, họ lại gọi tên nhau to hơn: “Tùng!”
“Hải!”
“Anh em ơi, tiến lên!” Không chỉ để nhận ra nhau, mà còn để tiếp thêm sức mạnh. Để nhắc rằng họ không hề đơn độc. Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, những người lính năm ấy gặp lại nhau. Mái tóc đã bạc, đôi tay chai sạn vì cuộc sống đời thường. Họ vẫn gọi nhau bằng những cái tên cũ. “Tùng!”
“Hải!” Và rồi, có người khẽ nói:
“Giá mà Nam cũng ở đây…” Họ im lặng một lúc. Nhưng không ai buồn quá lâu. Bởi họ biết, Nam vẫn ở đó — trong từng ký ức, từng câu chuyện, từng tiếng gọi chưa bao giờ dứt. Giữa cuộc đời này, có rất nhiều cách để nhớ về một người. Nhưng với những người lính, cách giản dị và sâu sắc nhất… Là khi họ vẫn gọi tên nhau. Dù giữa chiến trường khói lửa năm xưa
hay trong những ngày bình yên hôm nay. Bởi có những cái tên… một khi đã gọi lên, là mãi mãi không quên.


