Cựu chiến binh

KHI ĐỒNG ĐỘI LÀ ĐIỂM TỰA LỚN NHẤT

Khắc họa mối quan hệ hiệp đồng giữa các thành viên kíp xe 363 và lực lượng bộ binh đi cùng; nhấn mạnh vai trò của niềm tin đồng đội trong việc phá vỡ vòng vây địch.

Hưng Yên07/01/2026Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Xuân Liêm nói, 363 có bốn con người, mỗi người một quê, nhưng khi ngồi vào vị trí chiến đấu thì họ chỉ còn chung một Tổ quốc. Trận Phước Long ngày 2.1.1975, niềm tin vào đồng đội đã trở thành điểm tựa lớn nhất để chiếc xe tăng không lùi bước.

Theo kế hoạch, mũi tấn công có ba xe, bộ binh Tiểu đoàn 1 bám hai bên. Địch bố trí công sự theo cụm nhà gạch, chủ trương tách tăng khỏi bộ binh rồi tiêu diệt từng xe. Khi hai xe bạn gặp sự cố, 363 đơn độc giữa ngã ba Tư Hiền, vòng vây của địch từ phía nam và tây nam siết dần. Trong buồng xe, mọi ánh mắt đều dồn về trưởng xe.

Ông đã nhắc lại mệnh lệnh bằng giọng chắc nịch: “Một xe cũng tấn công, chúng ta còn có nhau.” Lái xe lập tức đổi trục sang lề bắc, tránh góc bắn chéo; pháo thủ giữ mục tiêu qua kính ngắm, bắn phát xuyên tường diệt ổ DKZ. Xạ thủ 12,7 quét dọc hẻm khống chế các tổ B40. Bộ binh còn lại nhìn thấy 363 tiến lên đã xông tới bám theo, đúng như kỷ luật hiệp đồng.

Ông kể, trong khói bụi và tiếng đạn, anh em trên xe phối hợp gần như bản năng. Không cần gọi tên, chỉ một ký hiệu tay là pháo thủ hiểu phải chuyển phần tử, lái xe hiểu phải lùi nửa thân để nạp đạn an toàn. Chính sự nhịp nhàng ấy đã làm địch rối loạn, không còn giữ được thế trận cố thủ.

Khi xe 366 tới, 363 chuyển sang đội hình hai xe yểm trợ, phá sập cổng trại Lê Lợi, mở cửa cho bộ binh đánh chiếm. Chiều 6.1.1975, thị xã Phước Long hoàn toàn được giải phóng. Chiến thắng ấy có ý nghĩa chiến lược to lớn, tạo tiền đề cho đại thắng mùa xuân 1975, đỉnh cao là Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử.

Sau Phước Long, ông còn tham gia Xuân Lộc, Trạm Bom, sân bay Biên Hòa… và được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND. Năm 1987 về hưu, ông lại trở về sống trách nhiệm với quê hương, tham gia Hội Cựu chiến binh xã, truyền cảm hứng cho thế hệ sau.

Với gia đình tôi, ông không chỉ là nhân chứng sống mà là người giữ cho lịch sử bước ra từ ký ức gia đình. Và tôi tin, câu chuyện về 363 sẽ còn nhắc chúng tôi rất lâu rằng giữa hoàn cảnh ngặt nghèo nhất, con người chiến thắng chính nhờ có đồng đội ở bên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn