Cựu Thanh niên xung phong

KHI ĐỒNG ĐỘI TRỞ THÀNH GIA ĐÌNH

Câu chuyện kể về sự gắn bó của những cựu Thanh niên xung phong sau chiến tranh, khi đồng đội không chỉ là ký ức mà trở thành gia đình thứ hai. Qua câu chuyện đời thường của ông Lò Văn Chương, bài viết khắc họa tình nghĩa bền chặt, sự sẻ chia trong cuộc sống hậu phương – nơi những người từng đi cùng nhau qua gian khó tiếp tục nương tựa nhau khi tuổi già, bệnh tật và những lo toan đời sống ập đến.

Điện Biên30/01/2026TRẦN THỊ NGỌC (Đoàn phường Mường Lay)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau chiến tranh, mỗi người một ngả, trở về với ruộng nương, gia đình và cuộc sống mưu sinh. Nhưng với ông Lò Văn Chương, những người từng là đồng đội năm xưa chưa bao giờ rời xa nhau. Họ không còn chung chiến hào, nhưng lại chung những bữa cơm giản dị, những lần hỏi thăm sức khỏe và những cuộc gặp gỡ đầy nghĩa tình nơi hậu phương.

Những năm đầu trở về quê, cuộc sống còn nhiều khó khăn. Ông Chương sức khỏe yếu, gia đình đông con, việc làm nương vất vả. Chính trong lúc đó, những người đồng đội cũ đã trở thành chỗ dựa lớn nhất. Ai có giống lúa thì chia giống, ai có sức thì giúp khai ruộng, ai có chút tiền thì cho mượn không tính toán. Không ai gọi đó là giúp đỡ, họ chỉ nói đơn giản: “Anh em với nhau cả mà.”

Có những đồng chí sau chiến tranh mang trong mình bệnh tật kéo dài. Mỗi khi nghe tin một người ốm nặng, các ông lại rủ nhau đến thăm. Người mang gạo, người mang thuốc, người ở lại chăm nom. Có khi chỉ ngồi cạnh nhau cả buổi, không nói nhiều, nhưng sự hiện diện ấy đã đủ làm ấm lòng người nằm trên giường bệnh.

Những dịp giỗ chạp hay ngày lễ, các cựu Thanh niên xung phong trong vùng thường tụ họp lại. Họ gọi tên nhau bằng cái tên thân quen ngày cũ, nhắc lại những kỷ niệm bình dị chứ không kể công, không nhắc đến gian khổ. Với họ, điều quý nhất là còn được nhìn thấy nhau, còn được cùng ngồi bên bếp lửa, uống chén nước chè và hỏi nhau câu: “Dạo này sức khỏe thế nào?”

Ông Chương nói rằng, khi tuổi đã cao, điều khiến ông yên tâm nhất chính là biết rằng mình không đơn độc. Nếu có chuyện gì xảy ra, những người đồng đội cũ sẽ là những người đến sớm nhất. Trong những lúc ấy, ranh giới giữa đồng đội và người thân gần như không còn, chỉ còn lại tình người sâu nặng được vun đắp suốt cả cuộc đời.

Ngày nay, ông thường kể cho con cháu nghe về những người đồng chí của mình. Không phải để nhắc về quá khứ xa xôi, mà để dạy các cháu cách sống nghĩa tình, biết trân trọng những mối quan hệ bền lâu. Ông bảo: “Đã là đồng đội thì không bỏ nhau, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào.”

Những hoa lửa của tình đồng chí sau chiến tranh không rực sáng, không ồn ào, nhưng lại âm thầm sưởi ấm cả một vùng hậu phương. Chính từ những mối quan hệ bền chặt ấy, giá trị của sự đoàn kết, sẻ chia và nhân ái tiếp tục được truyền lại cho thế hệ hôm nay, như một ngọn lửa không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn