Khác

KHI ĐỨNG TRƯỚC ĐỒI HIM LAM – NGHE LỊCH SỬ THỞ GIỮA ĐẠI NGÀN

KHI ĐỨNG TRƯỚC ĐỒI HIM LAM – NGHE LỊCH SỬ THỞ GIỮA ĐẠI NGÀN

01/03/2026Ban Biên tập tổng hợp5 lượt xem0 lượt chia sẻ

KHI ĐỨNG TRƯỚC ĐỒI HIM LAM – NGHE LỊCH SỬ THỞ GIỮA ĐẠI NGÀN

Chuyến về nguồn của Đoàn xã Sin Suối Hồ đưa chúng tôi đến Khu Di tích Chiến trường Điện Biên Phủ vào một buổi sáng nhiều gió. Không còn tiếng súng, không còn khói lửa, chỉ còn màu xanh cỏ non phủ lên những quả đồi từng rung chuyển bởi bom đạn của Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Tôi – Bí thư Đoàn xã – cùng các đoàn viên bước theo người hướng dẫn viên lên đồi Him Lam. Anh dừng lại trước một tấm bia, ánh mắt chậm rãi nhìn về phía lòng chảo Điện Biên Phủ rồi bắt đầu kể.

ho-boc-pha.jpg

“Đêm 13-3-1954, nơi đây là biển lửa,” anh nói. “Và tại chính vị trí này, một người chiến sĩ đã làm nên biểu tượng bất tử của lòng dũng cảm – anh Phan Đình Giót.”

Chúng tôi lặng im.

Anh kể về trận đánh mở màn. Hỏa lực từ lô cốt địch bắn ra dữ dội, một lỗ châu mai chặn đứng bước tiến của bộ đội ta. Nhiều chiến sĩ đã ngã xuống. Phan Đình Giót khi ấy đã bị thương, nhưng vẫn bò lên phía trước. Khi không còn lựu đạn, không còn cách nào khác để khống chế hỏa điểm, anh đã lao mình áp vào lỗ châu mai, lấy thân mình chặn đạn.

pHAN ĐÌNH GIÓT.jpg

Tiếng súng ngừng lại trong khoảnh khắc. Và bộ đội ta xung phong.

Giữa không gian yên bình hôm nay, tôi cảm nhận rõ sự đối lập dữ dội giữa quá khứ và hiện tại. Trước mắt chúng tôi là ngọn đồi xanh mướt. Nhưng trong lời kể, đó là nơi máu đã thấm vào đất, nơi một người lính trẻ đã chọn cái chết để đổi lấy con đường sống cho đồng đội.

Một đoàn viên đứng cạnh tôi khẽ hỏi:
“Anh ơi, lúc đó anh Giót bao nhiêu tuổi?”
Hướng dẫn viên đáp: “Ông mới hơn ba mươi tuổi.”

Tôi nhìn những gương mặt trẻ của Sin Suối Hồ – nhiều em còn chưa đến tuổi ba mươi – và chợt thấy trách nhiệm của mình nặng hơn. Nếu thế hệ ấy dám hy sinh cả mạng sống cho Tổ quốc, thì thế hệ hôm nay không được phép sống thờ ơ.

Rời đồi Him Lam, tôi nói với đoàn viên:

“Chúng ta không cần phải lấp lỗ châu mai như các anh ngày trước. Nhưng chúng ta phải biết lấp đi những ‘lỗ hổng’ của sự trì trệ, của nghèo khó, của thiếu ý chí. Thanh niên Sin Suối Hồ phải là lực lượng xung kích trong phát triển kinh tế, giữ gìn bản sắc văn hóa, bảo vệ biên cương.”

Chuyến đi ấy không chỉ để nghe một câu chuyện anh hùng.
Mà để hiểu rằng lịch sử không nằm yên trong sách vở.
Lịch sử đang thở dưới chân chúng ta, trên từng ngọn đồi Điện Biên.

Và khi rời mảnh đất này, tôi tin mỗi đoàn viên đã mang theo một ngọn lửa – ngọn lửa của trách nhiệm, của lý tưởng và của khát vọng cống hiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn