KHI ĐƯỜNG LỐI TRỞ THÀNH SỨC MẠNH CHIẾN ĐẤU
Cuối năm 1946, nguy cơ chiến tranh giữa Việt Nam và thực dân Pháp ngày càng rõ rệt. Trung ương Đảng phải đứng trước một bài toán đặc biệt khó khăn: Việt Nam vừa giành được độc lập, chính quyền còn non trẻ, lực lượng vũ trang và kinh tế đều yếu hơn đối phương rất nhiều. Trong bối cảnh ấy, Trường Chinh trên cương vị Tổng Bí thư là một trong những người giữ vai trò quan trọng trong việc hoạch định đường lối kháng chiến.
Ngày 12/12/1946, Ban Thường vụ Trung ương Đảng ban hành Chỉ thị Toàn dân kháng chiến; ngày 19/12, Chủ tịch Hồ Chí Minh ra Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến. Những văn kiện này xác lập tư tưởng cơ bản: kháng chiến phải dựa vào sức mạnh của toàn dân, tiến hành trên mọi lĩnh vực và lâu dài.
Đáng chú ý, bên lề bản Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến còn có bút tích của Trường Chinh, cho thấy ông đã tham gia góp ý vào văn kiện lịch sử này.
Khi tiếng súng nổ tại Hà Nội đêm 19/12/1946, cuộc kháng chiến toàn quốc chính thức bắt đầu. Các đô thị đồng loạt chiến đấu, trong đó Hà Nội trở thành chiến trường quan trọng để giam chân quân Pháp, tạo điều kiện cho cả nước chuẩn bị kháng chiến lâu dài.
Với Trường Chinh, “trận đánh” đầu tiên không phải bằng súng mà bằng đường lối. Ông hiểu rằng trong tương quan lực lượng chênh lệch, Việt Nam không thể thắng bằng cách đối đầu trực diện với quân đội Pháp. Phải biến sức mạnh của hàng triệu người dân thành sức mạnh chiến tranh.
Đó là nền tảng tư tưởng để cuộc kháng chiến từ những ngày đầu tiên không bị đứt gãy.



