KHI EM ĐỌC TÊN ANH TRÊN BIA ĐÁ
Trong một chuyến sinh hoạt về nguồn, tôi đứng lặng trước hàng bia đá ghi tên các liệt sĩ. Giữa rất nhiều cái tên, tôi dừng lại trước một cái tên trùng với tên mình. Người hướng dẫn nói anh hy sinh khi mới hai mươi hai tuổi. Ở tuổi ấy, tôi đang loay hoay với công việc, với những dự định rất riêng. Tôi tự hỏi, điều gì đã khiến anh sẵn sàng ra đi không do dự. Câu trả lời nằm ngay trước mắt tôi: đó là lý tưởng, là niềm tin vào một ngày đất nước yên bình. Rời nghĩa trang, tôi hiểu rằng, đọc tên anh k
Trong một chuyến sinh hoạt về nguồn, tôi đứng lặng trước hàng bia đá ghi tên các liệt sĩ. Giữa rất nhiều cái tên, tôi dừng lại trước một cái tên trùng với tên mình.
Người hướng dẫn nói anh hy sinh khi mới hai mươi hai tuổi. Ở tuổi ấy, tôi đang loay hoay với công việc, với những dự định rất riêng.
Tôi tự hỏi, điều gì đã khiến anh sẵn sàng ra đi không do dự. Câu trả lời nằm ngay trước mắt tôi: đó là lý tưởng, là niềm tin vào một ngày đất nước yên bình.
Rời nghĩa trang, tôi hiểu rằng, đọc tên anh không chỉ là để nhớ, mà còn để tự nhắc mình sống xứng đáng hơn với những gì đã được trao lại.



