KHI GIA ĐÌNH LÀ ĐỘNG LỰC SỐNG CÒN
Câu chuyện khắc họa cách gia đình trở thành điểm tựa tinh thần lớn nhất, giúp người lính vượt qua những thời khắc cận kề cái chết nơi chiến trường.
Trong chiến tranh, người ta thường nói đến lý tưởng, đến nhiệm vụ, đến lòng căm thù giặc. Nhưng với tôi, có những lúc đứng giữa ranh giới sống – chết, thứ níu tôi lại không phải là những điều lớn lao ấy, mà là hình ảnh gia đình.
Những ngày chiến đấu ác liệt nhất, đơn vị tôi thường xuyên phải di chuyển. Ăn vội, ngủ vội, nhiều đêm nằm giữa rừng, đất ướt lạnh ngấm vào lưng. Có lần, sau một trận bom dồn dập, tôi bị sức ép hất ngã, tai ù đi, mắt tối sầm. Tôi nằm đó, không biết mình còn sống hay đã chết.
Trong khoảnh khắc ấy, điều hiện lên trong đầu tôi không phải tiếng súng, mà là hình ảnh mẹ tôi ngồi bên ngọn đèn dầu, là căn nhà nhỏ, là mâm cơm thiếu người. Tôi nghĩ nếu mình chết ở đây, mẹ sẽ ra sao, gia đình sẽ ra sao. Ý nghĩ ấy khiến tôi cố gượng dậy, dù toàn thân đau nhức.
Ở chiến trường, anh em thường kể cho nhau nghe chuyện quê. Có người khoe con mới biết đi, có người nhắc vợ trẻ ở nhà. Những câu chuyện ấy tưởng chừng rất đỗi bình thường, nhưng lại tiếp thêm sức mạnh cho chúng tôi. Gia đình trở thành một lời hứa thầm lặng: phải sống để còn trở về.
Có những đêm trước trận đánh, tôi lấy trong túi áo tấm ảnh nhỏ chụp cả nhà. Ảnh đã mờ, mép giấy sờn, nhưng tôi vẫn giữ. Nhìn vào đó, tôi tự nhủ mình không được gục ngã. Không phải vì bản thân, mà vì những người đang chờ.
Chiến tranh có thể lấy đi nhiều thứ, nhưng không thể lấy đi tình cảm gia đình. Chính điều đó đã giúp tôi và nhiều đồng đội khác đứng vững. Gia đình, trong những năm tháng ấy, thực sự là động lực sống còn.



