Khi hành trình không còn điểm đến
Anh từng sống với mục tiêu rõ ràng: phải đến một nơi nào đó, đạt được một điều gì đó.
Nhưng khi đạt được, anh lại thấy trống rỗng.
Luôn có một mục tiêu mới, một điểm đến khác.
Hành trình không bao giờ kết thúc.
Cho đến khi anh nhận ra, có thể vấn đề không nằm ở việc chưa đến nơi, mà ở cách anh nhìn hành trình.
Khi không còn coi cuộc sống là một hành trình phải hoàn thành, anh không dừng lại.
Anh chỉ không còn chạy theo một điểm kết thúc tưởng tượng.
Và trong trạng thái đó, mỗi bước đi tự nó đã có ý nghĩa.


