KHI HÒA BÌNH CHỈ LÀ MỘT NIỀM TIN ĐỂ BÁM VÍU
Trong những năm tháng ác liệt nhất của chiến tranh, hòa bình chưa phải là hiện thực, mà chỉ là một niềm tin mong manh để người lính bám víu và bước tiếp.
Có những giai đoạn của chiến tranh, hòa bình không phải là điều có thể nhìn thấy hay chạm tới. Nó chỉ tồn tại như một ý nghĩ xa xôi, một niềm tin mơ hồ, nhưng lại là thứ duy nhất giúp người lính không gục ngã.
Ông em – Nguyễn Đức Tấng – kể rằng, trên Trường Sơn, có những ngày bom đạn dồn dập đến mức người ta không còn dám nghĩ xa. Mỗi ngày trôi qua an toàn đã là một may mắn. Trong hoàn cảnh ấy, nói đến hòa bình tưởng như là điều quá xa vời. Nhưng chính vì xa vời, nên hòa bình lại trở thành điểm tựa tinh thần.
Niềm tin vào hòa bình giúp người lính chịu đựng được đói rét, vượt qua những đêm hành quân mệt lả, và đối mặt với cái chết luôn rình rập. Họ không biết ngày nào chiến tranh kết thúc, không biết mình có sống đến ngày ấy hay không, nhưng vẫn tin rằng đất nước rồi sẽ yên bình.
Có những lúc ngồi nghỉ bên vệ đường, ông và đồng đội nói chuyện rất ít về hiện tại, mà nói nhiều về tương lai. Không phải vì họ chắc chắn sẽ có tương lai ấy, mà vì họ cần một điều gì đó để bám víu, để tự nhủ rằng những gian khổ hôm nay không vô nghĩa.
Niềm tin vào hòa bình không ồn ào, không được hô vang thành khẩu hiệu. Nó nằm trong từng hành động nhỏ: cố sửa xong con đường bị bom đánh sập, cố đưa chuyến xe đến nơi an toàn, cố sống thêm một ngày nữa. Chính những nỗ lực âm thầm ấy đã giữ cho tinh thần người lính không bị khuất phục.
Nhìn lại, ông bảo rằng, nếu không có niềm tin ấy, con người khó có thể đi hết chiến tranh. Hòa bình hôm nay vì thế được xây dựng không chỉ từ chiến thắng quân sự, mà còn từ niềm tin bền bỉ của những con người bình thường trong hoàn cảnh phi thường.


