Cựu chiến binh

KHI HÒA BÌNH ĐẾN KHÔNG CẦN LỜI BÁO TRƯỚC

Hòa bình không đến bằng tiếng kèn chiến thắng. Nó đến lặng lẽ, như hơi thở trở lại sau một cơn đau dài, và chỉ những người đi qua chiến tranh mới nhận ra trọn vẹn giá trị của sự im lặng ấy.

Hưng Yên06/01/2026Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Không ai trong đội hình của Nguyễn Văn Lâm được thông báo rằng: từ giây phút này, hòa bình đã bắt đầu. Không có mốc giới rõ ràng giữa chiến tranh và hòa bình, chỉ có một khoảnh khắc rất mơ hồ, khi người lính bỗng nhận ra mình không còn lý do để nổ súng nữa.

Hòa bình đến không cần lời báo trước.

Buổi chiều ngày 30 tháng 4 năm 1975, Nguyễn Văn Lâm đứng giữa một con phố Sài Gòn, nơi chỉ vài ngày trước còn vang tiếng đạn. Thành phố bỗng trở nên kỳ lạ. Không phải vì sự đông đúc, mà vì sự yên tĩnh lạ thường. Một thứ yên tĩnh khiến người lính cảm thấy bỡ ngỡ hơn cả khi bước vào chiến trường.

Ông nghe rõ tiếng bước chân mình. Tiếng gió lùa qua hàng cây. Tiếng người dân nói chuyện khe khẽ. Những âm thanh ấy, trong chiến tranh, từng bị che lấp bởi bom đạn. Giờ đây, chúng trở lại, nguyên vẹn và mong manh, như thể chỉ cần một tiếng súng nữa thôi, tất cả sẽ tan biến.

Nguyễn Văn Lâm chợt hiểu: hòa bình không phải là một sự kiện. Hòa bình là một trạng thái tâm hồn. Và không phải ai cũng sẵn sàng đón nhận nó ngay lập tức.

Có những người lính vẫn giữ chặt khẩu súng, dù không còn mệnh lệnh. Không phải vì họ hiếu chiến, mà vì họ chưa kịp tin rằng mình được sống khác đi. Cả tuổi trẻ của họ đã quen với cảnh giác, với chờ đợi, với sẵn sàng hy sinh. Bây giờ, khi hòa bình đến quá nhanh, họ cần thời gian để học cách buông xuống.

Nguyễn Văn Lâm cũng vậy. Ông mất nhiều ngày để tin rằng mình không còn phải đào hầm, không còn phải tính đường rút lui, không còn phải nhìn bầu trời bằng ánh mắt dò xét. Hòa bình đến, nhưng lòng người lính chưa kịp thay đổi.

Đêm đầu tiên không nghe tiếng súng, ông gần như không ngủ. Không phải vì sợ, mà vì trống trải. Chiến tranh đã chiếm trọn đời sống tinh thần của ông quá lâu. Khi nó rút đi, để lại một khoảng trống lớn mà hòa bình chưa kịp lấp đầy.

Nhưng rồi, từng chút một, hòa bình bắt đầu hiện diện. Trong nụ cười rụt rè của người dân. Trong ánh mắt trẻ con lần đầu tiên được chơi giữa phố. Trong bữa cơm không cần ăn vội. Trong những giấc ngủ không bị giật mình giữa đêm.

Nguyễn Văn Lâm hiểu rằng: hòa bình không cần tuyên bố. Chỉ cần con người bắt đầu sống như thể ngày mai sẽ còn tiếp diễn.

Và trong sự lặng lẽ ấy, ông nhận ra một điều giản dị mà sâu sắc:
Hòa bình quý giá nhất không phải vì nó chấm dứt chiến tranh, mà vì nó trả lại con người quyền được sống bình thường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn