Khi hòa bình gọi tên người đã khuất – Khúc tâm tình bên mộ chí thành đồng
Bài viết là tiếng lòng tri ân sâu sắc dành cho những anh hùng đã ngã xuống trước ngưỡng cửa hòa bình. "Khi hòa bình gọi tên" là khoảnh khắc linh thiêng khi sự hy sinh của người lính được đất mẹ ghi công, khẳng định bản lĩnh bám trụ và lòng tận trung son sắt của những người con đất thép đã hóa thân vào cỏ cây để giữ lấy màu xanh rạng rỡ cho Long An hôm nay.
Trên mảnh đất Long An "Trung dũng kiên cường", hòa bình không chỉ đến bằng những hồi còi vang dội hay lá cờ tung bay, mà còn đến bằng tiếng gọi thầm lặng gửi vào lòng đất mẹ. "Khi hòa bình gọi tên người đã khuất" là lúc những chiến sĩ đặc công mưu trí, những sinh viên trẻ vừa rời ghế nhà trường đã ngã xuống nơi vùng biên viễn Đức Hòa, Đức Huệ được nhân dân xướng tên trong niềm tự hào vô hạn. Trong những năm tháng "Thời hoa lửa", các anh đã bám trụ chiến hào sát đồn giặc với lời thề "Độc lập hay là chết", để rồi khi súng gươm yên vị, tên các anh trở thành một phần của bài ca khải hoàn.
Tiếng gọi ấy vang vọng qua khí tiết của tiền bối Võ Văn Tần và lòng tận trung của một thế hệ. Dọc các cung đường đất đỏ mịt mù khói súng hay trong bóng tối địa đạo Đức Huệ, người lính đã dâng hiến vệt nắng cuối cùng của đời mình cho cửa ngõ Tây Ninh được thông suốt. Chiếc ba lô cũ và đôi dép cao su giờ đây nằm lại trong ký ức, nhưng khi hòa bình gọi tên, các anh không còn là những người lính vô danh. Các anh là nhịp đập của đất phèn chua mặn đắng, là sức sống của những cánh đồng khóm bạt ngàn, là sự rạng rỡ trên gương mặt trẻ thơ trong ngày hội thống nhất.
Nơi hậu phương, người mẹ đất thép bên hiên nhà lá đơn sơ là người nghe rõ nhất tiếng gọi ấy. Dưới ánh đèn dầu không bao giờ tắt, mẹ thầm lặng bám trụ, giữ bí mật cách mạng ngay dưới nền nhà mình suốt mùa mưa trắng trời để chờ ngày hòa bình "gọi tên" con mẹ trở về. Dẫu sự trở về ấy chỉ là những dòng chữ đỏ trên bia đá nghĩa trang lấp lánh mỗi chiều, nhưng tình yêu quê hương Long An của mẹ đã biến nỗi đau thành niềm kiêu hãnh. Mẹ hiểu rằng, khi đất nước gọi tên anh, nghĩa là anh đã bất tử trong dáng đứng của quê hương, trong sự phồn vinh của huyện Đức Hòa đang ngày càng đổi mới.
Hôm nay, khi đứng trước hàng sao nghĩa trang, chúng ta cảm nhận được sự giao thoa giữa hai thế giới. Di sản mẹ và cha ông để lại là một vùng đất tự do, nơi mà mỗi sự hy sinh đều được lịch sử khắc ghi trang trọng. Hòa bình gọi tên các anh để nhắc nhở thế hệ sau về bản lĩnh thép và cái giá của sự bình yên.
Thế hệ trẻ hôm nay, khi tiếp bước truyền thống của Youth Union, hãy lắng nghe tiếng gọi ấy bằng cả trái tim. Hãy mang trí tuệ và khát vọng xây dựng Long An ngày càng giàu đẹp, để mỗi bước phát triển rạng rỡ của quê hương chính là lời hồi đáp chân thành nhất gửi đến những người đã khuất – những người đã nằm xuống để hòa bình mãi mãi ngân vang trên mảnh đất thành đồng Tổ quốc.



