KHI HÒA BÌNH LÀ ĐIỀU THIÊNG LIÊNG NHẤT (1)
Sau những năm tháng đi qua bom đạn, người lính hiểu hơn ai hết giá trị của hai chữ “hòa bình” – không chỉ là kết thúc chiến tranh mà là sự bình yên trong từng nhịp sống.
Đối với nhiều người, hòa bình là điều hiển nhiên. Nhưng đối với những người lính đã trải qua chiến tranh như ông Phạm Hải Triều, hòa bình là điều thiêng liêng nhất, là kết quả của máu, nước mắt, sự hy sinh và cả những mất mát không gì bù đắp nổi. Nó không chỉ là một giai đoạn lịch sử mà là cảm xúc sống còn trong trái tim của những người đã từng đối diện cái chết.
Có những buổi sáng bình thường, khi nhìn thấy trẻ con tung tăng đến trường, người dân đi làm, phố xá yên bình, ông bất giác dừng lại thật lâu. Trong khoảnh khắc ấy, ông như thấy lại những năm tháng Sài Gòn ngột ngạt tiếng súng, những đêm căng thẳng chuẩn bị chiến đấu, những lần hành quân mà không biết mình có còn sống để quay lại hay không. Và ông thầm nói:
“Chỉ cần đất nước không còn chiến tranh – đó đã là điều quý giá nhất.”
Hòa bình với ông không phải là những từ ngữ lớn lao trong sách vở, mà là những điều nhỏ bé nhất đời người. Là bữa cơm gia đình không còn lo phải chạy bom. Là tiếng cười trẻ thơ không bị át đi bởi tiếng máy bay gầm rú. Là mái nhà được xây dựng bằng lao động chứ không bị đổ sập bởi đạn pháo. Là việc mỗi người dân có thể sống thanh thản, không phải mang trong mình nỗi sợ hãi thường trực.
Người lính già hiểu rõ rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Nó được đổi bằng tuổi trẻ của hàng triệu con người, bằng mạng sống của những đồng đội ông đã ngã xuống và mãi mãi không bao giờ có cơ hội nhìn thấy cuộc sống hôm nay. Chính vì vậy, ông trân trọng từng ngày sống, từng mùa lúa chín, từng niềm vui giản dị của nhân dân.
Trong những buổi gặp gỡ thế hệ trẻ, ông thường nói chậm rãi:
“Các cháu sinh ra và lớn lên trong hòa bình là điều may mắn. Nhưng đừng bao giờ coi đó là điều đương nhiên. Hãy sống sao cho xứng đáng với những người đã nằm xuống để có ngày hôm nay.”
Ông không nói để dạy bảo, mà như một lời gửi gắm từ trái tim từng đi qua chiến tranh và hiểu thấu giá trị cuộc sống.
Với ông, hòa bình còn là trách nhiệm. Trách nhiệm giữ gìn, xây dựng và bảo vệ những gì đã giành được. Trách nhiệm sống tốt, sống tử tế, không làm tổn thương nhau, không làm tổn thương đất nước. Bởi nếu chiến tranh là sự tàn phá, thì hòa bình phải là sự hồi sinh, sự bù đắp và vun đắp.
Và mỗi khi đứng trước lá cờ Tổ quốc tung bay giữa một bầu trời yên bình, lòng ông lại xúc động như ngày nào nghe tin đất nước hoàn toàn giải phóng. Trong ánh mắt người lính già, hòa bình không chỉ là trạng thái của đất nước – mà là niềm tin, là hạnh phúc, là lý do để sống tiếp một đời ý nghĩa.



