KHI HÒA BÌNH TRỞ LẠI
Tôi hỏi ông Nguyễn Văn Thành rằng: “Khoảnh khắc nào ông nhớ nhất trong cuộc đời lính?”
Ông không trả lời ngay. Một lúc sau, ông nói:
“Ngày hòa bình.”
Ông từng tham gia chiến đấu trong những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ và có mặt khi đất nước bước vào thời khắc lịch sử năm 1975.
“Lúc đó, không ai nói gì nhiều. Chỉ biết là chiến tranh đã kết thúc,” ông kể.
Tôi tưởng ông sẽ nói về niềm vui, nhưng ông lại nói về sự im lặng. Một sự im lặng rất lạ – như thể mọi người đang cố hiểu điều gì vừa xảy ra.
Sau chiến tranh, ông trở về, bắt đầu lại từ đầu. Không còn tiếng súng, nhưng cuộc sống vẫn đầy thử thách.
“Chiến tranh kết thúc không có nghĩa là mọi thứ trở nên dễ dàng,” ông nói.
Nhưng điều quan trọng là họ đã có cơ hội sống trong hòa bình.
Nghe ông kể, tôi nhận ra rằng:
Hòa bình không phải là điều hiển nhiên. Nó là kết quả của rất nhiều hy sinh – và cũng là trách nhiệm của mỗi thế hệ phải gìn giữ.



