KHI HÒA BÌNH TRỞ LẠI
Ký ức về ngày đất nước hòa bình, khi bác Nguyễn Văn Độ trở về quê hương sau nhiều năm chiến đấu, mang theo những ký ức không thể nào quên.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.
Mái tóc của bác Nguyễn Văn Độ đã bạc trắng.
Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.
Nhưng mỗi khi nhắc đến ngày trở về, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm xúc động sâu sắc.
Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.
Đối với bác Độ, ngày hòa bình là ký ức không thể nào quên.
Ngày ấy, tiếng súng dần im.
Bầu trời trở nên yên bình hơn.
Những người lính bắt đầu thu dọn trận địa.
Bác Độ cùng đồng đội đứng lặng một lúc rất lâu.
Không ai nói gì nhiều.
Chỉ nhìn nhau, hiểu rằng chiến tranh đã kết thúc.
Khẩu pháo năm xưa vẫn đó.
Nhưng không còn hướng về chiến đấu.
Mà trở thành ký ức của một thời đã qua.
Ngày trở về quê hương, con đường làng quen thuộc hiện ra trước mắt.
Những cánh đồng xanh.
Những mái nhà đơn sơ.
Tất cả vẫn như cũ.
Bác gặp lại gia đình sau nhiều năm xa cách.
Khoảnh khắc ấy không lời nào diễn tả hết.
Chỉ có nước mắt và sự im lặng.
Cuộc sống sau chiến tranh bắt đầu lại từ đầu.
Bác lao động, xây dựng cuộc sống mới.
Nhưng ký ức chiến trường vẫn luôn ở lại.
Mỗi khi nhìn lại, bác thường nói:
“Chiến tranh đã qua, nhưng tình đồng đội và ký ức thì còn mãi.”
Và ký ức về ngày hòa bình trở lại vẫn mãi là một phần không thể nào quên trong cuộc đời người lính pháo binh Nguyễn Văn Độ.



