Bài viết

Khi hòa bình trở về

06/08/2026Xã Nhữ Khê (Đoàn xã Nhữ Khê)8 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1975, đất nước hoàn toàn thống nhất.

Sau nhiều năm xa quê, những đoàn quân lần lượt trở về trong niềm vui vỡ òa của nhân dân. Khắp các bến xe, ga tàu, đầu làng, cuối ngõ là những cái ôm nghẹn ngào, những giọt nước mắt hạnh phúc và những nụ cười sau bao năm chờ đợi.

Có người trở về với mái tóc đã điểm bạc dù tuổi đời còn rất trẻ. Có người mang trên mình những vết thương chiến tranh sẽ theo suốt cuộc đời. Cũng có những người chống nạng bước xuống xe, nhưng ánh mắt vẫn rạng ngời vì được trở lại mảnh đất quê hương.

Ngày đầu tiên trở về, người lính đứng thật lâu trước cánh cổng nhà cũ. Mái tranh năm nào đã cũ hơn, hàng cau trước sân đã cao thêm, còn cây mít nhỏ ngày anh lên đường nay đã tỏa bóng mát cả một góc sân.

Mẹ ôm chầm lấy con mà không nói nên lời. Cha chỉ lặng lẽ đặt bàn tay lên vai con, đôi mắt đỏ hoe. Những người hàng xóm kéo sang chúc mừng. Ai cũng mừng vì làng quê lại có thêm một người con trở về sau chiến tranh.

Nhưng cuộc sống hòa bình cũng mở ra những thử thách mới.

Sáng hôm sau, người lính lại khoác chiếc cuốc ra đồng cùng bà con. Đôi bàn tay từng cầm chắc khẩu súng nay bắt đầu làm quen với chiếc cày, cán cuốc và luống mạ non. Có người trở thành thầy giáo, truyền con chữ cho trẻ em. Có người làm bác sĩ, ngày đêm chăm sóc sức khỏe nhân dân. Có người tiếp tục khoác quân phục để bảo vệ Tổ quốc trong thời bình. Dù ở cương vị nào, họ vẫn giữ nguyên tác phong giản dị, ý chí kiên cường và tinh thần trách nhiệm của người lính.

Mỗi khi gặp lại đồng đội, họ thường nhắc về những người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Những cái tên ấy chưa bao giờ bị lãng quên. Trong mỗi lần thắp hương tưởng niệm, trong mỗi câu chuyện kể cho con cháu, hình ảnh của những người đồng đội vẫn luôn hiện hữu như một phần không thể thiếu của cuộc đời họ.

Năm tháng trôi qua, chiến tranh dần lùi xa. Những cánh đồng ngày nào đầy hố bom nay phủ kín màu xanh. Những con đường đất gập ghềnh đã trở thành những tuyến đường rộng mở. Tiếng bom đạn được thay bằng tiếng máy cày, tiếng trẻ em đến trường và tiếng cười của những gia đình sum họp.

Những người lính năm xưa hiểu rằng, chiến thắng lớn nhất không chỉ là ngày đất nước thống nhất, mà còn là ngày nhân dân được sống trong hòa bình, được lao động, học tập và xây dựng quê hương.

Họ đã hoàn thành nhiệm vụ trong chiến tranh và tiếp tục cống hiến trong thời bình bằng chính đôi bàn tay lao động, sự tận tụy và tinh thần vượt khó. Họ chứng minh rằng người lính không chỉ biết chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc, mà còn biết dựng xây để Tổ quốc ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn