Khi hoà bình về
Một cựu chiến binh nói: “Ngày hòa bình đến, tôi không reo hò.”
Người ta hỏi tại sao.
Ông trả lời: “Vì tôi nghĩ đến những người không được nhìn thấy ngày ấy.”
Ông nhớ những đồng đội đã nằm lại, nhớ những người dân đã mất nhà, nhớ những bà mẹ chờ con, nhớ những người vợ chờ chồng.
Ông nói: “Chúng tôi chiến đấu để có hòa bình. Nhưng khi hòa bình thật sự đến, chúng tôi mới hiểu cái giá của nó lớn đến thế nào.”
Ông nhìn ra khoảng sân.
Rồi nói rất khẽ: “Điều tôi mong nhất là thế hệ sau không bao giờ phải trải qua những năm tháng như chúng tôi.”
Chiến tranh có thể kết thúc bằng một ngày trên lịch. Nhưng những vết thương của nó có khi kéo dài cả một đời người.



