KHI HUÂN CHƯƠNG NẰM YÊN TRONG NGĂN TỦ
Huân chương là sự ghi nhận của lịch sử, nhưng với người lính, điều quan trọng hơn là sống sao cho xứng đáng với những người đã không còn trở về.
Trong nhà tôi có một chiếc tủ gỗ nhỏ. Trong ngăn kéo dưới cùng, tôi cất những tấm huân chương, bằng khen nhận được trong những năm chiến tranh. Chúng được gói cẩn thận, ít khi đem ra xem. Không phải vì tôi quên, mà vì tôi luôn nhớ.
Huân chương với tôi không phải là vật để trưng bày. Mỗi tấm đều gắn với một trận đánh, một nhiệm vụ, và thường là với tên của những người đồng đội đã ngã xuống. Mỗi lần cầm lên, tôi lại thấy hiện về những khuôn mặt quen thuộc, những giọng nói không còn nữa.
Có người bảo tôi nên treo huân chương lên tường cho con cháu tự hào. Tôi nghĩ khác. Tôi muốn con cháu tôi hiểu rằng: vinh quang lớn nhất của người lính là được sống trong hòa bình mà mình đã góp phần tạo nên.
Khi huân chương nằm yên trong ngăn tủ, tôi thấy lòng mình nhẹ hơn. Tôi không bị quá khứ níu lại, nhưng cũng không bao giờ quên nó. Tôi sống sao cho mỗi ngày trôi qua không hổ thẹn với những người đã nằm lại chiến trường.
Huân chương có thể cất đi, nhưng phẩm chất thì không. Tôi tự nhắc mình phải sống trung thực, tử tế, không làm điều gì tổn hại đến người khác. Đó là cách tôi giữ gìn giá trị thật của những tấm huân chương.


