KHI KHẨU SÚNG TRONG TAY TÔI BỊ KẸT ĐẠN (1)
Khoảnh khắc sinh tử khi khẩu súng bị kẹt đạn giữa trận đánh – nơi người lính trẻ đối diện trực tiếp với cái chết và hiểu sâu sắc thế nào là ranh giới mong manh của sự sống.
Ở chiến trường, người lính tin vào khẩu súng của mình gần như tin vào chính sinh mạng bản thân. Khi súng nổ, ta còn sống. Khi súng im lặng, cái chết có thể ập đến bất cứ lúc nào.
Ông hiểu điều đó rất rõ… vào cái ngày khẩu súng trong tay ông bị kẹt đạn.
Hôm ấy, đơn vị ông nhận nhiệm vụ phản kích giành lại một đoạn hào bị địch lấn chiếm. Trời vừa hửng sáng thì pháo địch bắt đầu dội xuống. Đất đá tung mù mịt. Trong tiếng nổ chát chúa, lệnh xung phong vang lên ngắn gọn, dứt khoát.
Ông lao lên cùng đồng đội, người chúi về phía trước, chân trượt trên bùn nhão. Trước mặt là khói, là lửa, là những bóng người mờ mờ trong làn bụi đất. Ông bóp cò.
“Cạch.”
Một tiếng khô khốc đến rợn người.
Ông bóp lại lần nữa. Vẫn “cạch”.
Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như đứng lại. Giữa làn đạn dày đặc, khẩu súng trên tay ông bỗng trở thành một khối sắt vô dụng. Tim ông thắt lại. Một nỗi sợ lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
Ông quỳ sụp xuống giao thông hào, cố gắng kéo khóa nòng. Tay run đến mức thao tác không còn chính xác. Đạn kẹt cứng. Mồ hôi túa ra, chảy ròng ròng xuống mắt, cay xè.
Trước mặt, một tên lính địch ló lên. Khoảng cách chỉ vài chục mét. Ông nhìn thấy rõ dáng người, rõ cả động tác giương súng. Trong đầu ông, một ý nghĩ hiện lên rất nhanh: “Mình sẽ chết ở đây.”
Không còn thời gian để hoảng loạn.
Bằng một phản xạ gần như bản năng, ông lăn người sang bên, ép sát xuống đất. Viên đạn địch bắn tới cắm phập vào bờ đất ngay chỗ ông vừa đứng. Đất văng tung tóe.
Ông nghiến răng, đập mạnh báng súng xuống thành hào, cố làm viên đạn kẹt bật ra. Lần thứ nhất không được. Lần thứ hai. Rồi lần thứ ba.
Cuối cùng, “tách” – viên đạn rơi xuống bùn.
Ông không kịp mừng. Ông lắp lại băng đạn, ngẩng lên, bóp cò. Lần này, súng nổ. Âm thanh ấy đối với ông lúc đó, không khác gì tiếng gọi của sự sống.
Trận đánh tiếp tục trong hỗn loạn. Ông chiến đấu như một cái máy, không còn nghĩ đến sợ hãi, không còn nghĩ đến cái chết. Chỉ đến khi lệnh rút về được phát ra, ông mới nhận ra tay mình đang run dữ dội.
Ngồi trong hầm, ông nhìn khẩu súng đặt trước mặt, lòng vẫn chưa hết ám ảnh. Chỉ một trục trặc nhỏ, một giây chậm trễ, là đủ để một con người biến mất khỏi cõi đời.
Chiến tranh không cho phép sai sót.
Từ sau lần ấy, mỗi khi chuẩn bị ra trận, ông luôn kiểm tra súng thật kỹ. Nhưng hơn thế, ông hiểu rằng: không phải lúc nào sự sống cũng nằm trong tay mình. Có những khoảnh khắc, con người chỉ sống sót nhờ may mắn và ý chí.
Và khẩu súng bị kẹt đạn ngày hôm đó đã dạy ông bài học đắt giá nhất của đời lính: giữa chiến trường, sự sống mong manh hơn bất cứ điều gì.


