Cựu chiến binh

KHI KHÔNG AI HỎI TÊN NHAU NỮA

Câu chuyện phản ánh giai đoạn trong chiến tranh khi danh tính cá nhân trở nên không còn quan trọng. Người lính không cần biết tên nhau, chỉ cần biết ai là người đứng bên cạnh trong thời khắc hiểm nguy.

Hưng Yên02/01/2026Bùi Cẩm Bích (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có một thời điểm trong chiến tranh, ông Bùi Văn Chốn nhận ra rằng: không ai còn hỏi tên nhau nữa.

Ban đầu, khi mới vào đơn vị, mọi người còn hỏi quê quán, tên tuổi, gia cảnh. Nhưng càng về sau, những câu hỏi ấy dần biến mất. Không phải vì thờ ơ, mà vì không còn cần thiết.

Trong hoàn cảnh sống chết, tên gọi không giúp ích gì. Điều quan trọng là: người đó có ở đúng vị trí không, có tỉnh táo không, có sẵn sàng bảo vệ nhau không.

Người lính nhận ra nhau bằng dáng đi, bằng giọng nói, bằng thói quen. Có người chỉ cần ho một tiếng là biết ngay. Có người chỉ cần nhìn ánh mắt là hiểu đang lo lắng hay đã sẵn sàng.

Tên tuổi trở thành thứ xa xỉ. Bởi có thể hôm nay còn gọi, ngày mai đã không còn cơ hội gọi nữa.

Ông từng chiến đấu cạnh những người mà đến tận khi chiến tranh kết thúc, ông mới biết tên đầy đủ. Nhưng điều đó không làm giảm đi tình cảm.

Ngược lại, chính việc không cần tên gọi lại khiến mối quan hệ trở nên thuần khiết hơn. Không danh xưng. Không phân biệt. Chỉ có con người với con người.

Ông Chốn nói:
“Khi không ai hỏi tên nhau nữa, cũng là lúc mọi người coi nhau như ruột thịt.”

Và có lẽ, đó là một trong những điều sâu sắc nhất mà chiến tranh – trong tất cả sự khắc nghiệt của nó – đã dạy cho người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KHI KHÔNG AI HỎI TÊN NHAU NỮA | Câu chuyện thời hoa lửa