Khi không còn phân biệt
Ngày và đêm dần giống nhau.
Không phải vì mất đi ánh sáng,
mà vì cảm giác không còn khác biệt.
Anh vẫn thấy.
Vẫn nghe.
Nhưng không còn phân chia rõ ràng.
Không phải mất đi nhận thức.
Mà là vượt qua một ranh giới
nơi mọi thứ trở nên đồng nhất.
Anh không sợ.
Chỉ nhận ra rằng
có những trạng thái
con người không cần hiểu,
chỉ cần trải qua.



