Người có công giúp đỡ cách mạng

Khi ký ức bắt đầu mờ đi Trí nhớ con người

Đắk Lắk22/04/2026ĐOÀN THANH NIÊN PHƯỜNG TÂN LẬP (Phường Tân Lập)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Hữu Lâm bắt đầu quên.

Ban đầu là những chuyện nhỏ: để quên đồ, quên tên người mới gặp. Rồi dần dần, ông quên cả những điều từng rất rõ.

Một ngày, ông nhìn vào tấm ảnh cũ và hỏi:

“Người này là ai?”

Con trai ông im lặng.

“Là đồng đội của bố,” anh nói.

Ông gật đầu, nhưng ánh mắt không còn chắc chắn.

Những câu chuyện ông từng kể, từng nhớ từng chi tiết, giờ trở nên rời rạc. Có đoạn đúng, có đoạn lẫn lộn.

“Có lúc tôi không biết cái nào là thật,” ông nói.

Nhưng điều lạ là, có những thứ ông không quên.

Không phải tên. Không phải ngày tháng.

Mà là cảm giác.

Ông không nhớ rõ trận đánh nào, nhưng vẫn nhớ cảm giác sợ. Không nhớ chính xác ai đã nói gì, nhưng vẫn nhớ cảm giác mất mát.

“Như một thứ còn lại khi mọi thứ khác mất đi,” ông nói.

Gia đình ông bắt đầu ghi lại những gì ông còn nhớ. Không phải để chính xác tuyệt đối, mà để giữ lại càng nhiều càng tốt.

Có lần, ông hỏi:

“Những gì tôi nói… có đúng không?”

Con trai ông trả lời:

“Quan trọng là bố còn nhớ.”

Ông im lặng.

Có thể một ngày nào đó, ông sẽ quên cả việc mình đã từng đi qua chiến tranh.

Nhưng những người khác vẫn nhớ.

Những câu chuyện đã được kể lại.

Những ký ức đã được ghi lại.

Và như vậy, dù trí nhớ của một người mờ đi…

ký ức không biến mất hoàn toàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn