Cựu chiến binh

Khi ký ức chiến tranh hiện diện trong gia đình

Câu chuyện phản ánh cách ký ức chiến tranh không chỉ tồn tại trong người lính, mà còn lan tỏa, thấm sâu vào đời sống gia đình qua những cử chỉ, thói quen và im lặng. Thông qua hình ảnh gia đình có một người ông là cựu chiến binh, ký ức chiến tranh hiện lên như một phần của sinh hoạt thường nhật, góp phần hình thành ý thức, nhân cách và cách nhìn về hòa bình của các thế hệ sau.

Hưng Yên30/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong gia đình tôi, chiến tranh không hiện diện bằng tiếng súng hay hình ảnh bom đạn. Chiến tranh hiện diện bằng sự im lặng của ông tôi, bằng vết sẹo trên cánh tay ông, bằng cách ông ăn cơm chậm rãi, và bằng những câu chuyện được kể nửa chừng rồi dừng lại.

Ông tôi – Phạm Văn Thợi – sinh năm 1945, từng là người lính chiến đấu trong những năm tháng ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Khi chiến tranh kết thúc, ông trở về làng, xây dựng gia đình, sống một cuộc đời bình dị. Nhưng chiến tranh không rời bỏ ông, và cũng không rời bỏ gia đình tôi.

Ký ức chiến tranh hiện diện trong những thói quen rất nhỏ. Ông luôn tiết kiệm, không bao giờ bỏ thừa cơm. Ông thường nhắc con cháu phải biết trân trọng những điều tưởng như bình thường nhất. Khi còn nhỏ, tôi không hiểu vì sao ông lại cẩn thận đến thế. Lớn lên, tôi mới nhận ra rằng, với ông, mỗi bữa cơm yên bình đều là điều từng rất xa xỉ.

Trong những bữa cơm gia đình, ông hiếm khi nói về chiến tranh. Nhưng chính sự vắng mặt của câu chuyện ấy lại khiến nó hiện diện rõ hơn. Mỗi khi có ai vô tình nhắc đến bom đạn, ông thường im lặng. Sự im lặng ấy không phải vì quên, mà vì nhớ quá nhiều.

Những vật dụng trong nhà cũng mang dấu ấn chiến tranh. Chiếc hộp đựng huân chương cũ, chiếc áo bộ đội đã sờn, vài tấm ảnh đen trắng chụp thời trẻ. Chúng không được trưng bày trang trọng, nhưng luôn ở đó, như những nhân chứng thầm lặng. Mỗi lần mở chiếc hộp ấy, tôi có cảm giác như đang chạm vào một phần lịch sử của gia đình.

Ký ức chiến tranh cũng hiện diện trong cách ông dạy con cháu. Ông không dùng những lời dạy lớn lao. Ông chỉ kể những câu chuyện rất giản dị: về đồng đội chia nhau từng nắm gạo, về việc không được bỏ vị trí dù có bị thương, về trách nhiệm với người bên cạnh mình. Những câu chuyện ấy, dù ít ỏi, lại có sức nặng hơn bất kỳ lời khuyên nào.

Có những đêm, tôi nghe thấy ông trở mình liên tục. Khi được hỏi, ông chỉ nói là đau tay. Nhưng tôi biết, có những cơn đau không nằm ở cánh tay, mà nằm sâu trong ký ức. Chiến tranh đã qua, nhưng những hình ảnh mất mát thì vẫn ở lại, lặng lẽ theo ông suốt cuộc đời.

Với gia đình tôi, ký ức chiến tranh không phải là gánh nặng, mà là nền tảng. Nó giúp chúng tôi hiểu vì sao cần sống tử tế hơn, vì sao cần biết ơn hiện tại, và vì sao hòa bình không bao giờ là điều hiển nhiên. Sự hiện diện âm thầm của chiến tranh trong gia đình khiến mỗi thế hệ đều ý thức rõ hơn về trách nhiệm của mình.

Ông tôi không kể nhiều, nhưng chính cuộc đời ông đã kể thay. Qua ông, chiến tranh không còn là khái niệm xa vời, mà là một phần rất thật của đời sống gia đình. Và khi ký ức ấy còn được ghi nhớ, còn được trân trọng, thì những hy sinh của một thế hệ sẽ không bao giờ bị lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn