Cựu chiến binh

KHI KÝ ỨC CHIẾN TRANH TRỞ VỀ TRONG GIẤC MƠ

Chiến tranh đã qua, nhưng ký ức thì vẫn còn đó – thỉnh thoảng trở về trong những giấc mơ đầy ám ảnh.

Hưng Yên09/01/2026Giang Thị Lan Anh (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ban ngày, người ta nhìn thấy ông – một cựu chiến binh hiền lành, ít nói, đôi mắt bình thản, nụ cười hiền hậu. Ông làm việc, trò chuyện, sinh hoạt như bao người bình thường khác. Nhưng chỉ có đêm xuống, khi thành phố chìm vào tĩnh lặng, khi những âm thanh đời thường lùi xa, ký ức chiến tranh lại trỗi dậy, len vào giấc ngủ của ông như những bóng hình không bao giờ chịu tan biến.

Có những đêm, ông bật dậy giữa giấc ngủ, mồ hôi đẫm trán, hơi thở dồn dập như vừa chạy qua một trận địa đầy lửa đạn. Ông thấy lại cánh rừng năm xưa, nơi bom đạn xé toạc không gian, nơi đồng đội của ông ngã xuống trong tiếng gọi thất thanh. Ông nghe lại tiếng súng nổ dồn dập, tiếng đất đá văng tung tóe, tiếng trái tim mình đập thình thịch trong lồng ngực khi sinh mạng chỉ còn treo trên một sợi mỏng manh.

Có khi ông mơ thấy mình đang chạy trong làn khói mù, phía trước là kẻ thù, phía sau là đồng đội. Ông quay lại, gọi họ, nhưng chỉ thấy những bóng người mờ dần rồi biến mất. Ông vươn tay ra, muốn giữ lại, nhưng chỉ nắm được khoảng không. Và khi tỉnh dậy, lòng ông đau nhói như vết thương cũ bị động chạm vào.

Người thân trong nhà lo lắng khi nghe tiếng ông ú ớ trong giấc ngủ. Họ khẽ lay gọi, ông giật mình tỉnh lại, mất vài giây để nhận ra rằng mình đang ở trong căn nhà bình yên, không còn bom đạn, không còn chiến trường. Ông thở dài, nở một nụ cười gượng, nói rằng mình ổn. Nhưng chỉ mình ông biết, trong lòng vẫn còn một chiến trường không bao giờ thật sự chấm dứt.

Bởi chiến tranh không chỉ lấy đi sinh mạng, mà còn để lại những vết sẹo vô hình. Những ký ức ấy như những mảnh thủy tinh vỡ, thỉnh thoảng lại cứa vào trái tim. Có những khuôn mặt đồng đội ông mãi không quên – những người đã cười rất tươi trước trận đánh cuối cùng, rồi mãi mãi nằm lại nơi chiến trường không ai biết tên. Có những ánh mắt của những người dân vô tội chạy loạn trong bom đạn vẫn ám ảnh ông đến tận bây giờ.

Ban ngày, ông sống mạnh mẽ. Ông làm việc, tham gia công tác cộng đồng, nói chuyện với thanh niên, luôn nhắc nhở về giá trị của hòa bình. Nhưng đêm đến, ông lại trở về là người lính năm xưa – cô độc giữa ký ức của chính mình. Ông không hối hận vì những năm tháng đã sống, vì ông biết mình đã chiến đấu cho điều đúng đắn. Nhưng cái giá phải trả cho ký ức không hề nhỏ.

Thỉnh thoảng, ông ngồi một mình bên hiên nhà, nhìn lên bầu trời đêm đầy sao và khẽ thì thầm: “Các đồng đội ơi, chúng ta đã làm được rồi. Đất nước hòa bình rồi.” Lời nói ấy vừa như lời trấn an bản thân, vừa như lời gửi đến những linh hồn đã nằm lại. Và có lẽ cũng nhờ thế mà những đêm sau ông ngủ yên hơn một chút.

Ký ức chiến tranh không bao giờ mất hẳn. Nó ở lại như một phần đời, một phần máu thịt. Nhưng thay vì chỉ là nỗi ám ảnh, dần dần nó trở thành động lực để ông sống tốt hơn, trân trọng từng khoảnh khắc bình yên, yêu thương con người hơn. Bởi ông hiểu rõ hơn ai hết: hòa bình không tự nhiên mà có, và mỗi giấc mơ bình yên hôm nay đều phải đánh đổi bằng biết bao giấc mơ dang dở của quá khứ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn