KHI KÝ ỨC CHIẾN TRANH TRỞ VỀ TRONG GIẤC NGỦ
Chiến tranh không chỉ nằm trong quá khứ, mà đôi khi trở lại trong những giấc mơ – nơi người lính đối diện với ký ức sâu kín nhất của mình.
Có những đêm tôi giật mình tỉnh giấc, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Trong mơ, tôi lại nghe tiếng bom nổ, tiếng đồng đội gọi nhau trong khói lửa. Những giấc mơ ấy không đến thường xuyên, nhưng mỗi lần đến, chúng rất thật.
Tôi không sợ những giấc mơ đó. Tôi xem chúng như một phần của cuộc đời mình. Chiến tranh đã đi qua thân thể tôi, nên không thể không để lại dấu vết trong tâm trí. Điều quan trọng là cách tôi đối diện với chúng khi tỉnh dậy.
Tôi ngồi dậy, hít thở sâu, lắng nghe tiếng côn trùng ngoài vườn. Tôi tự nhắc mình rằng: mình đang ở hiện tại, trong hòa bình. Những ký ức kia là quá khứ, nhưng chúng không còn quyền điều khiển cuộc sống của tôi.
Có người cho rằng phải quên đi chiến tranh để sống tiếp. Tôi nghĩ khác. Không cần quên, chỉ cần đặt nó đúng chỗ. Khi ký ức được nhìn nhận một cách bình tĩnh, nó không còn là nỗi ám ảnh, mà trở thành bài học.
Những giấc mơ ấy khiến tôi trân trọng hơn những ngày yên ổn. Mỗi buổi sáng thức dậy, thấy ánh nắng qua cửa sổ, tôi biết rằng mình đã đi qua một chặng đường rất dài để có được điều bình thường ấy.


