KHI KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH TRỞ THÀNH BÀI HỌC CHO NGƯỜI TRẺ
Mỗi người đều có một tuổi trẻ của riêng mình. Có người dành tuổi trẻ để học tập, để yêu thương, để theo đuổi những ước mơ. Nhưng cũng có một thế hệ đã dành những năm tháng đẹp nhất của đời mình cho quê hương, đất nước. Đó là thế hệ những người lính!
Trong danh sách Hội viên Cựu chiến binh xã Hòa Lạc năm 2026, tôi được biết đến ông Đặng Thanh Tùng, sinh ngày 20/10/1961, mang cấp bậc Thượng sĩ và tham gia Hội Cựu chiến binh từ năm 1991. Điều khiến tôi suy nghĩ không phải chỉ là những thông tin về năm sinh, cấp bậc hay thời gian tham gia Hội. Điều khiến tôi xúc động hơn là khi nghĩ đến quãng đường mà một người lính đã đi qua. Chúng ta thường nói rằng lịch sử là những trang sách. Nhưng khi được gặp những người từng sống trong thời kỳ ấy, tôi mới cảm nhận rõ rằng lịch sử không chỉ nằm trên những trang giấy.Lịch sử hiện diện trong chính những con người đang sống quanh chúng ta, một người cựu chiến binh có thể ngồi rất bình dị trước hiên nhà, nói những câu chuyện rất đời thường. Nhưng phía sau sự bình dị ấy có thể là cả một tuổi trẻ mà chúng ta chưa từng biết đến.
Tôi luôn có một cảm giác rất đặc biệt khi đứng trước những người cựu chiến binh. Đó là cảm giác vừa gần gũi, vừa kính trọng, gần gũi bởi các bác cũng là những người ông, người cha, người hàng xóm sống trong chính quê hương của chúng ta nhưng kính trọng bởi họ thuộc về một thế hệ đã trải qua những điều mà chúng tôi chỉ có thể hình dung qua sách báo và lời kể. Có lẽ điều đáng quý nhất ở người lính là dù thời gian có trôi qua, những phẩm chất của họ vẫn được giữ lại: Sống có nguyên tắc, làm việc có trách nhiệm, biết chịu khó, biết giữ lời, biết yêu thương đồng đội….Và đặc biệt là không dễ dàng khuất phục trước khó khăn. Những điều ấy tưởng như rất giản dị nhưng lại chính là những bài học mà người trẻ hôm nay đôi khi vô tình bỏ quên.
Tôi nghĩ đến bản thân mình!
Có những lúc tôi cảm thấy mệt mỏi vì công việc, có lúc gặp một khó khăn nhỏ cũng thấy nản lòng. Nhưng khi nghĩ về thế hệ những người lính, tôi lại thấy những khó khăn của mình trở nên nhỏ bé hơn rất nhiều. Các bác đã từng đi qua những năm tháng không dễ dàng. Còn chúng tôi hôm nay có điều kiện học tập, làm việc và phát triển trong một đất nước hòa bình vậy thì tại sao chúng tôi lại không thể cố gắng? Có lẽ đó chính là bài học sâu sắc nhất mà tôi nhận được khi tìm hiểu về ông Đặng Thanh Tùng và những người cựu chiến binh cùng thế hệ “Đừng dễ dàng bỏ cuộc khi cuộc sống đặt ra thử thách” Bởi giá trị của một con người không nằm ở việc người đó chưa từng gặp khó khăn, mà nằm ở cách họ đứng lên và bước tiếp sau những khó khăn ấy. Tôi cũng nhận ra rằng, lòng biết ơn không phải là một điều gì quá xa vời, chúng ta có thể bắt đầu bằng việc biết trân trọng những người lớn tuổi, biết lắng nghe những câu chuyện của họ, biết giữ gìn truyền thống gia đình và quê hương, biết sống tử tế với mọi người. Và quan trọng nhất, biết sống sao cho xứng đáng với cuộc sống bình yên mà mình đang có.
Nếu những câu chuyện của các cựu chiến binh được kể lại cho nhiều người trẻ hơn, tôi tin rằng sẽ có nhiều người giống như tôi – từ sự tò mò ban đầu sẽ dần chuyển thành sự kính phục, rồi từ kính phục trở thành ý thức trách nhiệm. Bởi một thế hệ chỉ thật sự được tiếp nối khi thế hệ sau hiểu được những gì thế hệ trước đã trải qua. Tôi biết mình không thể trở lại quá khứ để cùng các bác trải qua những năm tháng ấy. Nhưng tôi có thể lắng nghe, ghi nhớ và kể lại. Và đó cũng là cách nhỏ bé mà tôi muốn gửi lời cảm ơn đến ông Đặng Thanh Tùng cùng những người cựu chiến binh của quê hương.
Cảm ơn các bác vì đã sống một tuổi trẻ đầy trách nhiệm, cảm ơn các bác vì những gì đã đóng góp và cảm ơn các bác vì hôm nay vẫn tiếp tục là những người truyền lại cho thế hệ trẻ những bài học quý giá về cách sống. Thời gian có thể đưa con người đi xa khỏi những năm tháng tuổi trẻ, nhưng ký ức và những giá trị của người lính sẽ còn ở lại với quê hương.



