KHI KÝ ỨC VẪN CÒN NGUYÊN
Câu chuyện là những dòng hồi tưởng của người lính già khi ký ức chiến tranh vẫn còn nguyên vẹn theo năm tháng, dù thời gian đã phủ lên mái tóc màu sương gió.
Người ta thường nói thời gian sẽ làm phai mờ mọi thứ. Nhưng với tôi, có những ký ức càng để lâu lại càng rõ. Không phải vì tôi muốn nhớ, mà vì chúng chưa bao giờ rời đi.
Có những buổi sáng tỉnh dậy, tôi không nhớ mình vừa mơ gì. Nhưng chỉ cần nhìn thấy một vết sẹo trên tay, hay nghe một âm thanh quen thuộc, ký ức cũ lại hiện về, nguyên vẹn như chưa từng bị chạm tới.
Tôi nhớ rất rõ gương mặt từng người đồng đội. Nhớ giọng nói, dáng đi, cả những thói quen rất nhỏ. Có người hay cười, có người ít nói. Có người mỗi tối đều lấy ảnh gia đình ra nhìn. Những điều ấy không có trong sách lịch sử, nhưng nằm rất sâu trong ký ức của tôi.
Ký ức còn nguyên cũng có lúc làm người ta mệt. Có đêm tôi nằm thao thức, nhớ lại những khoảnh khắc mình không cứu được đồng đội. Tôi tự hỏi: nếu ngày đó mình nhanh hơn một chút, liệu mọi thứ có khác?
Nhưng rồi tôi hiểu, ký ức không ở đó để hành hạ, mà để nhắc nhở. Nhắc rằng mình đã sống sót, và phải sống sao cho xứng đáng.
Khi ký ức vẫn còn nguyên, tôi không tìm cách quên. Tôi học cách chấp nhận. Bởi ký ức ấy là một phần con người tôi, là điều làm nên tôi của hôm nay.



