Khi lá cờ giải phóng xuất hiện giữa lằn ranh sinh tử
Câu chuyện là những dòng hồi ức chân thực về hành trình gian khổ của người lính từ miền Bắc vượt Trường Sơn vào chiến trường Quảng Nam, mang theo ý chí và lòng quyết tâm chiến đấu. Qua những trận đánh ác liệt tại Tiên Phước và hành trình tiến vào Đà Nẵng, hình ảnh người lính hiện lên kiên cường giữa bom đạn, sẵn sàng hy sinh vì nhiệm vụ. Đỉnh cao là khoảnh khắc vỡ òa khi nhận ra xe tăng của quân giải phóng, mở ra thời khắc chiến thắng và ngày đất nước hoàn toàn thống nhất.
Sau 8 tháng huấn luyện tại Nho Quan – Ninh Bình, ngày 17/03/1972, đơn vị của bác Đinh Duy Tân lên đường vào miền Nam chiến đấu. Hôm đó, đơn vị hành quân ra ga Ninh Bình, sáng hôm sau tàu hỏa đưa tới ga Vinh. Từ đây, các chiến sĩ tiếp tục được xe ô tô chở vào làng Ho (Quảng Bình), rồi bắt đầu hành quân bộ sang đất Lào.
Trên vai là ba lô quân tư trang nặng khoảng 30kg, đơn vị ngày đi, đêm nghỉ, vượt rừng, lội suối, băng qua những dốc cao, vực sâu hiểm trở. Sau ròng rã ba tháng trời, đơn vị đã tới huyện Bắc Trà My, tỉnh Quảng Nam và được biên chế vào Tiểu đoàn 8, thuộc Sư đoàn Bộ binh số 2, Quân khu 5.
Trong quân ngũ, bác tham gia nhiều chiến dịch và trận đánh, nhưng có những ký ức đến nay vẫn còn in đậm. Ngày 2/9/1972, đơn vị nhận nhiệm vụ tiến công giải phóng Tiên Phước (Quảng Nam). Sau khi tập kết, dự kiến 4 giờ sáng sẽ nổ súng. Tuy nhiên, máy bay địch hoạt động dày đặc trên bầu trời. Nhận định có khả năng B52 ném bom, đại đội trưởng lệnh cho toàn đơn vị vào hang đá ẩn nấp.
Khoảng 13 giờ cùng ngày, B52 trút bom dữ dội. Những người vào hang may mắn sống sót, còn nhiều đồng chí đã anh dũng hy sinh. Đơn vị tổn thất nặng, buộc phải rút ra ngoài củng cố lực lượng.
Ba ngày sau, đơn vị tiếp tục nhiệm vụ. Đúng 4 giờ sáng, pháo binh bắn cấp tập vào trận địa địch. Khi pháo chuyển làn, bộ binh xung phong tiến lên. Giữa đường, địch điều hai xe tăng ra phản kích, bắn xối xả khiến thương vong tăng cao, đơn vị phải tạm rút lui. Hai giờ sau, pháo binh lại tiếp tục dội lửa vào mục tiêu. Khi pháo dừng, bộ binh lại xung phong, xe tăng địch xuất hiện lần nữa. Lúc này, đơn vị đưa khẩu ĐKZ 85 lên chiến đấu, bắn cháy cả hai xe tăng. Địch hoảng loạn tháo chạy, đơn vị thừa thắng xông lên tiêu diệt toàn bộ lực lượng trong cứ điểm. Chỉ sau 30 phút, ta hoàn toàn làm chủ trận địa, giải phóng Tiên Phước.
Kết thúc chiến dịch, đại đội từ 60 tay súng ban đầu chỉ còn lại 35 người.
Ngày 27/03/1975, trung đội của bác được giao nhiệm vụ đánh chiếm đầu cầu phía Nam cầu Trịnh Minh Thế, mở đường cho xe tăng và bộ binh tiến vào giải phóng Đà Nẵng. Rạng sáng, đơn vị nổ súng tiến công và sau 30 phút đã làm chủ đầu cầu. Đến 8 giờ sáng, địch tổ chức phản kích nhằm chiếm lại vị trí, với 4 xe tăng đi đầu cùng bộ binh phía sau. Chờ địch áp sát, đơn vị nổ súng bắn cháy hai xe tăng dẫn đầu, buộc chúng quay đầu tháo chạy.
Sau đó, địch sử dụng máy bay A37 liên tục ném bom, bắn tên lửa vào trận địa. Đơn vị dùng súng 12,7 ly bắn trả, hạ được hai máy bay. Suốt ba ngày chiến đấu liên tục, trận địa và hệ thống giao thông hào bị san phẳng, sụp đổ nhiều đoạn.
Khoảng 8 giờ sáng ngày tiếp theo, đơn vị lại nghe tiếng động cơ xe tăng tiến gần. Toàn đơn vị vào vị trí sẵn sàng chiến đấu, thậm chí đã thống nhất phương án khi bắn cháy xe tăng sẽ rút ra bờ sông, ôm cây chuối thả trôi theo dòng nước để bảo toàn lực lượng.
Khi chiếc xe tăng đi đầu tiến sát, các chiến sĩ phát hiện trên xe treo lá cờ nửa xanh, nửa đỏ. Nhận ra đó là xe tăng của quân giải phóng, toàn đơn vị vỡ òa niềm vui, chạy ra đường hò reo, rồi cùng tiến vào giải phóng thành phố Đà Nẵng vào ngày 29/03/1975.



