KHI LÀNG QUÊ BƯỚC VÀO THỜI HOA LỬA (1)
Câu chuyện phản ánh sự thay đổi sâu sắc của làng quê Bắc Bộ khi chiến tranh lan tới, từ không gian yên bình của ruộng đồng, xóm làng sang những năm tháng khói lửa, chia ly và hy sinh.
Trong ký ức của ông Nguyễn Văn Huỳnh, quê xã Bắc Thụy Anh, tỉnh Hưng Yên, làng quê trước chiến tranh hiện lên thanh bình và giản dị. Đó là những ngày người dân ra đồng từ sáng sớm, chiều về bên mái nhà đơn sơ, khói lam bảng lảng giữa những hàng tre. Cuộc sống tuy còn nhiều thiếu thốn nhưng yên ổn, con người gắn bó với nhau bằng tình làng nghĩa xóm bền chặt.
Chiến tranh đến không báo trước. Ban đầu là những tin tức từ xa, rồi những chuyến hành quân ngang qua làng, và cuối cùng là tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời. Bom đạn bắt đầu trút xuống, làm rung chuyển cả cánh đồng và xóm làng. Những hố bom sâu hoắm xuất hiện giữa ruộng lúa, nhiều ngôi nhà bị hư hại, người dân phải sơ tán trong nỗi lo sợ thường trực. Từ đó, làng quê bước vào thời hoa lửa – thời của khói bom, đạn nổ và nước mắt.
Những đổi thay diễn ra từng ngày. Con đường làng vốn quen thuộc nay in thêm dấu chân bộ đội hành quân. Những mái nhà yên bình trở thành nơi che chở, nuôi giấu cán bộ. Phụ nữ, người già và trẻ em vừa sản xuất, vừa cảnh giác, đào hầm trú ẩn, góp sức bảo vệ quê hương theo cách của mình. Chiến tranh không chỉ diễn ra nơi chiến trường xa xôi, mà hiện hữu ngay trong từng ngôi nhà, từng thửa ruộng của làng quê Bắc Bộ.
Trong bối cảnh ấy, nhiều thanh niên trong làng, trong đó có ông Nguyễn Văn Huỳnh, đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Những cuộc chia tay diễn ra lặng lẽ nhưng chất chứa biết bao lo âu và hy vọng. Người ở lại tiễn người ra đi với niềm tin rằng, sự hy sinh hôm nay sẽ mang lại ngày mai hòa bình cho quê hương.
Khi làng quê bước vào thời hoa lửa, mỗi người dân đều trở thành một phần của cuộc kháng chiến. Có người cầm súng ra trận, có người âm thầm ở lại hậu phương, gánh vác việc nhà, việc làng. Tất cả cùng chung một ý chí: giữ làng, giữ nước, giữ lấy sự sống bình yên cho thế hệ mai sau.
Sau này, khi chiến tranh đã lùi xa, làng quê Bắc Thụy Anh dần hồi sinh. Ruộng lúa lại xanh, con đường làng lại rộn ràng tiếng bước chân. Nhưng trong ký ức của những người từng đi qua thời hoa lửa như ông Nguyễn Văn Huỳnh, những năm tháng ấy không bao giờ phai nhạt. Đó là quãng thời gian gian khổ nhưng đầy tự hào, khi làng quê Việt Nam đã đứng vững trước bom đạn, góp phần làm nên thắng lợi chung của dân tộc.



