KHI LÀNG QUÊ ĐỨNG DẬY
KHI LÀNG QUÊ ĐỨNG DẬY
Khi tin Tổng khởi nghĩa truyền về, làng Đông không ai đứng ngoài.
Người già góp gạo.
Phụ nữ may cờ.
Thanh niên tham gia đội tự vệ.
Trẻ em giúp truyền tin.
Bà cụ Sáu đem chiếc khăn đỏ duy nhất của mình ra nói:
– Dùng cái này may cờ đi.
Một cô gái hỏi:
– Nhưng đó là kỷ vật của bà mà?
Bà cười:
– Kỷ vật thì có thể làm lại. Độc lập thì không thể chờ.
Câu nói ấy khiến mọi người xúc động.
Sáng hôm sau, lá cờ được treo trước đình.
Hàng trăm người tập trung.
Một cụ già nói:
– Bao năm nay làng ta chỉ biết chịu đựng. Hôm nay chúng ta phải tự quyết định cuộc đời mình.
Mọi người cùng hô vang.
Làng quê nhỏ bé hôm ấy như biến thành một sức mạnh lớn.
Không còn người già hay người trẻ, không còn giàu hay nghèo.
Tất cả đều là những người con của quê hương.
Khi nghe tin nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ra đời, bà Sáu nhìn lá cờ rồi nói:
– Cuối cùng làng mình cũng được sống những ngày mới.
Và từ đó, câu chuyện về ngày cả làng đứng dậy được truyền lại cho con cháu.



