Cựu chiến binh

KHI LỊCH SỬ BƯỚC RA ĐỜI THƯỜNG

Lịch sử không chỉ nằm trong sách vở hay tượng đài, mà hiện hữu ngay trong cuộc sống đời thường qua những con người đã đi qua chiến tranh. Câu chuyện về cựu chiến binh Đỗ Xuân Tịch cho thấy lịch sử bước ra đời sống một cách giản dị, lặng lẽ nhưng đầy sức lay động.

Hưng Yên22/01/2026Nguyễn Trọng Bằng (Trường tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử, với nhiều người, thường gắn liền với những trang sách dày, những mốc thời gian khô khan và những chiến công được khắc ghi bằng ngôn từ trang trọng. Nhưng ở một góc nhỏ của vùng quê Nam Trạch hôm nay, lịch sử lại hiện diện rất khác – trong dáng ngồi trầm lặng của một người lính già, trong câu chuyện kể chậm rãi bên ấm trà nguội, trong từng ký ức không bao giờ phai của cựu chiến binh Đỗ Xuân Tịch.

Ở tuổi 97, ông Tịch không còn đủ sức đi xa, nhưng ký ức thì vẫn nguyên vẹn. Ông sống như bao người cao tuổi khác: chăm mấy luống rau, ngồi hóng mát trước hiên nhà, trò chuyện cùng con cháu. Chỉ khi ai đó hỏi về chiến tranh, về Điện Biên Phủ, lịch sử mới thực sự “bước ra”, sống động và chân thực qua lời kể của ông.

Ông không bắt đầu câu chuyện bằng những trận đánh lớn, mà bằng những chi tiết rất đời thường: bữa cơm vội, thùng nước nặng trĩu, đôi dép cao su mòn vẹt. Chính những điều tưởng như nhỏ bé ấy lại làm nên diện mạo thật của chiến tranh. Bởi với ông, Điện Biên không chỉ là chiến thắng vang dội, mà là chuỗi ngày gian khổ, thiếu thốn và luôn đối diện với cái chết.

Năm 1954, khi là chiến sĩ Đại đội 834, Tiểu đoàn pháo cao xạ 396, Trung đoàn 367, nhiệm vụ của ông là làm “anh nuôi”. Công việc nghe qua tưởng nhẹ nhàng, nhưng thực chất lại vô cùng nguy hiểm. Ban ngày tiếp tế cơm, ban đêm tiếp tế nước, ông phải băng qua những khu vực luôn nằm trong tầm pháo kích và không kích của địch. Có khi vừa đi vừa đếm từng bước, bởi chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể không còn ngày trở về.

Lịch sử bước ra đời thường chính là ở những khoảnh khắc ấy. Không có hào quang, không có tiếng hô xung phong, chỉ có một người lính lầm lũi mang theo phần ăn cho đồng đội, mang theo niềm hy vọng rằng anh em mình còn sống để ăn bữa cơm ấy. Ông kể, có hôm vừa đặt thùng cơm xuống, chưa kịp gọi thì đã thấy trận địa trống trơn. Những người đồng đội quen mặt, quen giọng nói đã không còn. Chỉ còn lại khói bom và sự im lặng đến nghẹt thở.

Khi chiến tranh kết thúc, ông Tịch trở về đời thường. Không huân chương đầy ngực áo, không kể lể công trạng, ông hòa mình vào cuộc sống lao động bình dị. Nhưng chiến tranh chưa bao giờ rời khỏi ông. Nó hiện diện trong những giấc mơ chập chờn, trong những lúc bất chợt im lặng, trong ánh mắt xa xăm mỗi khi nghe ai đó nhắc đến hai tiếng “Điện Biên”.

Ngày nay, khi đất nước hòa bình, con cháu lớn lên trong đủ đầy, lịch sử dường như xa hơn với nhiều người. Nhưng chỉ cần ngồi xuống, lắng nghe ông Tịch kể chuyện, lịch sử lập tức trở nên gần gũi. Nó không còn là những con số, mà là con người. Không còn là khẩu hiệu, mà là cảm xúc.

Có lần, một học sinh hỏi ông: “Ông ơi, ông có hối hận vì đã đi chiến tranh không?” Ông lắc đầu. Ông nói, nếu không có những người chấp nhận gian khổ, hy sinh ngày ấy, thì sẽ không có cuộc sống yên bình hôm nay. Với ông, được sống trong hòa bình, được thấy con cháu trưởng thành đã là phần thưởng lớn nhất.

Khi lịch sử bước ra đời thường, nó không còn xa vời hay cao siêu. Nó trở thành bài học sống động về trách nhiệm, về sự hy sinh thầm lặng và về giá trị của cuộc sống yên bình mà mỗi người đang có.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn