Cựu chiến binh

Khi lịch sử được kể bằng ký ức người lính

Chiến tranh dù đã lùi xa, nhưng dư âm của nó vẫn còn để lại trên mỗi người lính, hằn sâu trong những vết sẹo thời gian và cả những ký ức không thể nào quên. Những năm tháng bom đạn ấy không chỉ là trang sử của dân tộc, mà còn là một phần máu thịt, là bản hùng ca bất diệt được viết nên bởi những con người bình dị đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.

Lai Châu01/07/2026Đoàn phường Đoàn Kết (Đoàn phường Đoàn Kết)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh dù đã lùi xa, nhưng dư âm của nó vẫn còn để lại trên mỗi người lính, hằn sâu trong những vết sẹo thời gian và cả những ký ức không thể nào quên. Những năm tháng bom đạn ấy không chỉ là trang sử của dân tộc, mà còn là một phần máu thịt, là bản hùng ca bất diệt được viết nên bởi những con người bình dị đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân cho Tổ quốc. Trong không khí sôi nổi của tuổi trẻ toàn tỉnh thực hiện Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa” nhằm khơi dậy niềm tự hào dân tộc và bồi đắp tinh thần trách nhiệm trong xây dựng Tổ quốc, Chi đoàn thanh niên trường Tiểu học Số 1 đã tổ chức một chuyến thăm đầy ý nghĩa. Điểm đến của cô trò là ngôi nhà nhỏ tại tổ dân phố số Quyết Tiến 7, phường Đoàn Kết, tỉnh Lai Châu, nơi cụ ông Lê Văn Thiêm (sinh năm 1929) – một người lính đã dành cả thanh xuân cho độc lập dân tộc – đang sinh sống. Ở tuổi 97, ông không chỉ là một người cao tuổi đức độ mà còn là một “pho sử sống” quý giá, mang trong mình những ký ức rực lửa về một thời oanh liệt của địa phương.

Căn nhà nhỏ của ông Lê Văn Thiêm hôm nay bỗng trở nên rộn ràng và ấm áp lạ thường bởi màu áo xanh thanh niên tình nguyện và những nụ cười hồn nhiên của các em học sinh. Trong trang phục chỉnh tề, các em nhỏ ngồi quây quần xung quanh ông, đôi mắt tròn xoe đầy ngưỡng mộ dõi theo từng cử chỉ của người lính già. Dù đã bước sang tuổi 97, nhưng khi nhắc về ký ức những năm 1947, giọng ông bỗng trở nên hào sảng và minh mẫn lạ kỳ.

Ông bắt đầu kể về những ngày đầu tham gia kháng chiến tại chiến trường Lào, khu vực giáp sát với Điện Biên – nơi mà rừng thiêng nước độc luôn rình rập, khiến mỗi bước chân đều trở thành một thử thách sinh tử. Những câu chuyện của ông không nằm trong sách giáo khoa; đó là những chi tiết chân thực về những cơn sốt rét rừng run bần bật giữa đại ngàn, nơi cái chết và sự sống chỉ cách nhau một gang tấc. Ông kể về những bữa cơm nắm muối vừng chia đôi cùng đồng đội, về tình hữu nghị Việt – Lào thắm thiết khi người dân bản xứ sẵn lòng nhường cơm xẻ áo, che chở cho bộ đội ta như con em trong nhà.

Không khí căn phòng như chùng xuống khi ông bồi hồi nhớ lại những đêm hành quân bí mật sát sườn Điện Biên. Dưới ánh trăng mờ mịt của vùng biên giới, lòng người chiến sĩ khi ấy chỉ có một ý chí duy nhất: giải phóng quê hương. Có những lúc ông dừng lại, đôi mắt nheo lại nhìn về một khoảng không xa xăm như thể đang tìm kiếm hình bóng của những người đồng đội cũ đã nằm lại giữa rừng sâu khi tuổi đời còn rất xanh. Từng lời kể của ông như tái hiện lại một thời đại mà lý tưởng yêu nước cao hơn tất cả.

Việc trực tiếp lắng nghe những "câu chuyện" từ một nhân vật từng tham gia kháng chiến như ông Lê Văn Thiêm đã giúp các cô giáo và em học sinh thấu hiểu sâu sắc rằng lịch sử không chỉ là những con số vô tri, mà là hơi thở, là máu và nước mắt của những người đi trước. Các em học sinh nín thở lắng nghe, bàn tay nhỏ nhắn nhanh nhẹn ghi chép lại từng chi tiết xúc động vào sổ tay. Những giọt nước mắt lăn dài trên má của cả cô và trò khi nghe về sự hy sinh thầm lặng của thế hệ cha ông. Buổi gặp gỡ ấy không chỉ là một chuyến thăm, mà đã thực sự biến thành một tiết học lịch sử sống động, thiêng liêng và giàu giá trị nhân văn nhất mà các em từng được dự.

Buổi trò chuyện khép lại trong sự bồi hồi và kính trọng sâu sắc. Trước khi chia tay, ông nắm chặt lấy bàn tay bé nhỏ của các em học sinh, chậm rãi nhắn nhủ bằng tất cả tâm huyết của một người đi trước: “Hòa bình hôm nay đã phải đánh đổi bằng biết bao xương máu, sự hy sinh của cha ông đi trước. Các cháu là tương lai của đất nước, hãy ra sức lao động và học tập thật tốt để bảo vệ và gìn giữ Tổ quốc mình”. Lời dặn dò của ông như một hồi chuông nhắc nhở thế hệ trẻ về trách nhiệm của mình trong thời đại mới, thôi thúc các em tiếp tục lan tỏa những giá trị lịch sử để truyền thống dân tộc mãi mãi được lưu giữ và phát huy như những ngọn lửa không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Khi lịch sử được kể bằng ký ức người lính | Câu chuyện thời hoa lửa