Cựu chiến binh

KHI LỊCH SỬ IN DẤU TRONG TÂM HỒN TRẺ NHỎ

Lịch sử không chỉ được ghi chép trong sách, mà còn in hằn trong tâm hồn của những đứa trẻ lớn lên giữa biến cố dân tộc, để lại dấu ấn suốt cả cuộc đời.

Hưng Yên11/01/2026Nguyễn Anh Quý (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đối với Phùng Ngọc Hùng, lịch sử đến với ông không qua trang sách hay bài giảng, mà bằng những trải nghiệm sống động ngay từ thuở ấu thơ. Khi còn là một cậu bé chưa đủ tuổi đến trường, lịch sử đã in dấu trong tâm hồn ông bằng những hình ảnh, âm thanh và cảm xúc không thể nào quên.

Đó là tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời, tiếng bom nổ làm rung chuyển mặt đất. Là mùi thóc cháy, mùi khói bom hòa lẫn với mùi tử khí. Là ánh mắt thất thần của người lớn khi nhìn thấy xác người ven đường. Những hình ảnh ấy đi vào tâm trí trẻ thơ một cách tự nhiên nhưng đầy ám ảnh, khiến cậu bé Phùng Ngọc Hùng lớn lên sớm hơn tuổi.

Lịch sử còn in dấu trong tâm hồn ông bằng cảm giác bất công. Dù chưa thể gọi tên, nhưng cậu bé năm ấy đã cảm nhận rất rõ sự chênh lệch giữa kẻ cầm quyền và người dân nghèo khổ. Việc chứng kiến người dân bị đánh đập chỉ vì nhặt vài hạt thóc cháy đã để lại trong ông một vết hằn sâu sắc về nỗi nhục mất nước và sự tàn bạo của chiến tranh.

Khi tổng khởi nghĩa Tháng Tám nổ ra, lịch sử lại in dấu theo một cách khác: bằng niềm vui, niềm hy vọng và cảm giác được giải phóng. Ánh sáng của những ngọn đuốc trong đêm khởi nghĩa đối với cậu bé Phùng Ngọc Hùng không chỉ là ánh sáng vật lý, mà còn là ánh sáng tinh thần, xua tan nỗi sợ hãi đã đè nặng suốt những năm thơ ấu.

Những dấu ấn lịch sử ấy không mất đi khi ông trưởng thành, mà trở thành nền tảng hình thành nhân cách. Chúng khiến ông trân trọng hòa bình, căm ghét áp bức và sẵn sàng hy sinh vì độc lập dân tộc. Với ông, mỗi quyết định trong đời, từ việc tham gia kháng chiến đến việc giáo dục con cháu, đều ít nhiều chịu ảnh hưởng từ những dấu ấn lịch sử đã in sâu trong tâm hồn từ thuở nhỏ.

Phùng Ngọc Hùng tin rằng, chính những đứa trẻ lớn lên trong biến cố lịch sử đã mang trong mình một trách nhiệm đặc biệt: kể lại, nhắc nhớ và truyền lại ký ức ấy cho thế hệ sau. Bởi khi lịch sử được ghi nhớ bằng cảm xúc thật, nó sẽ không bao giờ trở thành những dòng chữ vô hồn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn