Cựu chiến binh

Khi Lịch Sử Sống Lại Trong Những Lời Kể

Khi Lịch Sử Sống Lại Trong Những Lời Kể

Lai Châu03/03/2026Đoàn phường Tân Phong (Đoàn phường Tân Phong)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Khi Lịch Sử Sống Lại Trong Những Lời Kể

Tháng Tư năm nay, khi cờ đỏ sao vàng rợp khắp phố phường, tôi lại nhớ đến buổi gặp gỡ các bác cựu chiến binh ở thị trấn Tân Uyên. Đã 50 năm kể từ ngày đất nước thống nhất, nhưng chỉ cần nhắc đến hai chữ “Buôn Ma Thuột” hay “Chiến dịch Hồ Chí Minh”, ánh mắt các bác vẫn ánh lên niềm tự hào khó tả.

Hôm ấy, trong căn nhà nhỏ của bác Hoàng Mạnh Kiên, chúng tôi ngồi nghe bác kể chuyện hành quân xuyên rừng trước trận đánh tháng 3-1975. Bác nói, lính trinh sát phải đi trước cả đơn vị, men theo từng bìa rừng, bò sát từng hàng rào kẽm gai, đếm từng ụ súng, từng lối mòn. Có đêm sương dày đặc, áo ướt sũng, chân rớm máu vì dẫm phải mảnh kim loại còn sót lại. Nhưng ai cũng hiểu: chỉ cần sơ suất một bước, cả đơn vị phía sau có thể gặp nguy hiểm.

Bác kể lại rạng sáng 10-3-1975, khi pháo lệnh nổ vang, cả chiến trường rung chuyển. Từng mũi tiến công ào lên. “Khoảnh khắc ấy, chúng tôi biết mình đang đứng trước thời khắc lịch sử,” bác nói. Và khi Buôn Ma Thuột được giải phóng, ai cũng hiểu cục diện chiến tranh đã thay đổi.

Bác Doãn Đình Nhân tiếp lời bằng câu chuyện đánh thọc sâu vào Sư đoàn 23 ngụy. Tiếng xe tăng gầm rú, hỏa lực nã dồn dập, khói lửa mù mịt. Đến 11 giờ trưa, lá cờ giải phóng tung bay trên nóc sở chỉ huy địch. “Chúng tôi nhìn nhau, không ai nói thành lời, nhưng trong tim đều biết: chiến thắng đang đến rất gần,” bác xúc động.

Rồi những ngày cuối tháng 4, đơn vị hành quân thần tốc, chốt chặn, cắt đường, siết vòng vây quanh Sài Gòn. Khi nghe tin dinh Độc Lập được giải phóng, các bác ôm nhau giữa chiến trường, nước mắt hòa cùng tiếng cười. Đó không chỉ là niềm vui của người lính, mà là niềm vui của cả dân tộc sau bao năm chia cắt.

Chiến tranh kết thúc, các bác tiếp tục bảo vệ biên giới rồi trở về đời thường. Nhưng tình đồng đội không bao giờ phai. Ban Liên lạc Trung đoàn 148 tại Tân Uyên được thành lập để tìm kiếm hài cốt liệt sĩ, giúp đỡ gia đình thương binh, nhắc nhau sống xứng đáng với những người đã ngã xuống.

Nghe các bác kể, tôi hiểu rằng chiến thắng không tự nhiên mà có. Đó là kết tinh của lòng dũng cảm, của sự hy sinh và của niềm tin sắt son vào độc lập dân tộc.

Năm mươi năm đã trôi qua. Những người lính năm xưa giờ tóc đã bạc. Nhưng ký ức về một thời hoa lửa vẫn nguyên vẹn. Và trong lòng thế hệ trẻ chúng tôi, niềm tự hào ấy cũng nguyên vẹn như ngày đầu.

Bởi lịch sử không chỉ nằm trong sách.
Lịch sử đang sống trong từng lời kể.
Và chúng tôi – những người trẻ hôm nay – tự hứa sẽ tiếp nối tinh thần ấy, để đất nước ngày càng vững mạnh, xứng đáng với những hy sinh của cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn