Cựu chiến binh

Khi Liên Lạc Là Sinh Mệnh

Lê Xuân Trường nhập ngũ sau ngày đất nước thống nhất, gắn bó hơn hai mươi năm với lực lượng hậu cần – thông tin trên tuyến biên giới Tây Nam. Từ những ngày đầu chống tàn quân phản động sau chiến tranh đến cao điểm bảo vệ biên giới và làm nhiệm vụ quốc tế, bác là người lặng lẽ giữ mạch thông tin giữa rừng sâu. Không trực tiếp cầm súng xung phong, nhưng mỗi lần trạm thông tin đứng vững là một lần sinh mạng đồng đội được nối dài. Cuộc đời binh nghiệp của bác là chuỗi ngày âm thầm, bền bỉ và không c

Thanh Hóa27/12/2025Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người ta hay nhớ đến chiến tranh bằng tiếng súng, còn tôi nhớ bác Lê Xuân Trường bằng một căn lán thấp, dựng giữa rừng già biên giới Tây Nam, nơi tiếng máy thông tin chạy suốt ngày đêm. Bác nhập ngũ năm 1975, khi đất nước vừa khép lại cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ, rồi gần như không rời quân ngũ cho đến năm 1998. Giai đoạn sau, bác tiếp tục công tác trong lực lượng quốc phòng địa phương đến năm 2006.

Đơn vị của bác khi ấy là Trạm thông tin – hậu cần thuộc Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Tây Ninh, làm nhiệm vụ bảo đảm liên lạc và tiếp tế cho các chốt bảo vệ biên giới trong cuộc chiến bảo vệ Tổ quốc ở biên giới Tây Nam và làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia. Chức vụ cuối cùng của bác là Trạm trưởng trạm thông tin tiền phương, cấp bậc Thượng úy.

Bác từng nói với tôi, giọng chậm và rất nhỏ:
“Ở trạm thông tin, không được phép sợ. Mất liên lạc là coi như anh em ngoài kia bị cắt đường sống.”

Có một kỷ niệm bác nhớ nhất, xảy ra vào mùa mưa năm 1984. Đêm ấy, mưa rừng xối xả, gió quật nghiêng cả cột ăng-ten. Phía trước, một đơn vị bộ binh đang bị vây ép, liên lạc chập chờn. Dây cáp bị đứt giữa rừng tối. Không kịp báo ai, bác khoác áo mưa, mang theo cuộn dây dự phòng, một mình lần theo đường rừng.

Bác kể:
“Lúc đó chỉ nghĩ nếu mình không nối được dây thì anh em phía trước có thể không rút kịp. Bom pháo nghe rõ lắm, nhưng tai tôi chỉ còn nghe tiếng máy đang tắt dần.”

Bác bò qua một quãng đất sình, tay run vì lạnh và sốt rét đang lên. Khi nối lại được đường dây, máy thông tin trong lán bật sáng. Phía đầu dây kia, tiếng báo cáo vang lên rõ ràng. Đơn vị phía trước thoát vòng vây ngay trong đêm.

Sáng hôm sau, bác ngã quỵ vì kiệt sức. Đồng đội nói vui: “Trạm còn, Trường còn”. Bác chỉ cười, rồi xin về lán sửa lại máy.

Trong suốt những năm tháng ấy, bác Trường nhiều lần được tuyên dương vì bảo đảm thông tin an toàn trong điều kiện chiến đấu ác liệt. Năm 1987, bác được trao Huân chương Chiến công hạng Ba; năm 1995, nhận Huân chương Quân kỳ Quyết thắng vì thành tích lâu dài trong xây dựng và bảo vệ tuyến biên giới.

Ngày rời quân ngũ năm 1998, bác không tổ chức gì lớn. Bác chỉ đứng thật lâu trước căn lán cũ, nơi từng giữ cho hàng trăm cuộc gọi thông suốt.
Bác nói, như tự nhủ:
“Mình không ra trận nhiều, nhưng mình đã giữ cho người khác được trở về.”

Và có lẽ, đó chính là vẻ đẹp thầm lặng nhất của Thời hoa lửa – nơi những người như Lê Xuân Trường âm thầm đứng giữa rừng sâu, giữ cho mạch sống của chiến trường không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn