Anh hùng Lực lượng vũ trang

Khi lời thề không còn là nghi thức, mà là cách sống

Ông Tô Văn Ri- người chiến sĩ cuối cùng của Hội thề Rừng Rong không khỏi bồi hồi xúc động khi nhắc đến sự kiện lịch sử 77 năm về trước.

Tây Ninh17/04/2026Lê Thành Tuyến, thành viên: Trần Quế Hằng (Chi đoàn Khối Đảng xã Tuyên Thạnh, tỉnh Tây Ninh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những thời điểm trong lịch sử, một lời nói ra không chỉ để khẳng định ý chí, mà để định hình cả một đời người. Hội thề Rừng Rong năm xưa là một minh chứng như vậy – nơi 27 thanh niên không chỉ tuyên bố lý tưởng, mà tự chọn cho mình một con đường không có lối quay lại.

Nhưng nếu nhìn từ hôm nay, điều đáng suy nghĩ không chỉ là sự kiện ấy đã diễn ra như thế nào, mà là: chúng ta hiểu “lời thề” ấy ra sao trong bối cảnh hiện tại?

Ngày ấy, lời thề gắn liền với sinh tử. Người ta thề khi phía trước là chiến tranh, là tù đày, là cái chết có thể đến bất cứ lúc nào. Mỗi câu nói đều mang trọng lượng của một quyết định không thể thay đổi. Không ai ép buộc, không ai giám sát, nhưng chính danh dự đã trở thành ranh giới cuối cùng. Còn hôm nay, chúng ta vẫn “thề” – trong các buổi lễ, trong những lời hứa, trong các cam kết công việc. Nhưng không phải lúc nào lời thề cũng còn nguyên giá trị như xưa. Có những lời nói ra rồi bị lãng quên. Có những cam kết trở thành hình thức. Và có những người chưa bao giờ thực sự hiểu mình đang “thề” điều gì.

Chính vì vậy, khi nhìn lại Hội thề Rừng Rong, điều quan trọng không chỉ là tự hào, mà còn là soi chiếu lại chính mình.

Những người thanh niên năm 1946 không có nhiều lựa chọn. Họ không có sự nghiệp ổn định, không có điều kiện vật chất, càng không có một tương lai rõ ràng. Nhưng họ có một thứ mà đôi khi người hiện đại lại thiếu: sự rõ ràng về mục tiêu sống.

Họ biết mình chiến đấu vì điều gì.

Họ hiểu cái giá phải trả.

Và họ chấp nhận điều đó một cách dứt khoát.

Còn chúng ta hôm nay thì sao?

Trong một xã hội phát triển nhanh, cơ hội nhiều hơn, lựa chọn cũng nhiều hơn. Nhưng đi kèm với đó là sự phân tán. Nhiều người trẻ có thể học giỏi, làm tốt, nhưng lại thiếu một “lý tưởng lõi” để bám vào. Họ dễ thay đổi mục tiêu, dễ bỏ cuộc, dễ bị cuốn theo những giá trị ngắn hạn.

Chính ở điểm này, tinh thần của Hội thề Rừng Rong trở nên đáng suy ngẫm hơn bao giờ hết.

Lời thề năm xưa không chỉ là “đánh giặc”, mà là biểu hiện của một thái độ sống: sống có trách nhiệm đến cùng với lựa chọn của mình.

Nếu đặt trong bối cảnh hôm nay, “lời thề” ấy có thể được hiểu theo những cách rất khác:

Là sự kiên định với công việc mình đã chọn, dù gặp khó khăn.

Là trách nhiệm với tổ chức, với tập thể, không làm việc qua loa, hình thức.

Là ý thức đóng góp cho xã hội, thay vì chỉ tìm kiếm lợi ích cá nhân.

Nói cách khác, chúng ta không cần phải cầm súng để sống đúng với tinh thần của những người đi trước. Nhưng chúng ta cần một điều tương tự: một cam kết đủ mạnh để định hướng hành động của mình.

Một điểm khác cũng đáng chú ý là: Hội thề Rừng Rong không tạo ra những con người hoàn hảo, mà tạo ra những con người dám hy sinh. Trong 27 người, phần lớn đã không trở về. Điều đó cho thấy: lý tưởng lớn không đảm bảo thành công cá nhân, nhưng nó tạo ra giá trị cho cộng đồng.

Đây là điều mà xã hội hiện đại đôi khi né tránh. Người ta thường muốn kết quả nhanh, lợi ích rõ ràng, thành công cá nhân cụ thể. Nhưng lịch sử lại cho thấy: những đóng góp lớn nhất thường đến từ những con người không đặt mình ở trung tâm.

Vì vậy, khi nhắc đến Hội thề Rừng Rong, không chỉ nên kể lại bao nhiêu người tham gia, bao nhiêu người hy sinh, hay những công trình di tích được xây dựng. Điều quan trọng hơn là hiểu được “chất” của thế hệ ấy – một thế hệ dám đặt cái chung lên trên cái riêng.

Và câu hỏi dành cho hôm nay là:

Trong công việc, chúng ta có thực sự làm hết trách nhiệm, hay chỉ làm đủ để hoàn thành?

Trong tổ chức, chúng ta có dám nhận việc khó, hay luôn chọn phần an toàn?

Trong cuộc sống, chúng ta có theo đuổi một giá trị dài hạn, hay chỉ chạy theo lợi ích trước mắt?

Nếu trả lời thẳng thắn, có thể nhiều người sẽ thấy mình còn khoảng cách khá xa so với tinh thần của những người thanh niên Rừng Rong năm xưa.

Nhưng điều đó không phải để so sánh hay phán xét, mà để nhắc rằng: lịch sử không chỉ để tự hào, mà để nâng tiêu chuẩn sống của hiện tại.

Ngày nay, khu di tích Rừng Rong trở thành nơi về nguồn, nơi tổ chức các hoạt động giáo dục truyền thống. Nhưng giá trị thật sự của nó không nằm ở những công trình vật chất, mà ở khả năng đặt ra câu hỏi cho mỗi người:

Mình đang sống với “lời thề” nào?

Mình có đang giữ lời với chính mình hay không?

Bởi suy cho cùng, một dân tộc mạnh không chỉ nhờ quá khứ hào hùng, mà nhờ những con người ở hiện tại biết sống có trách nhiệm, có lý tưởng và có cam kết.

Hội thề Rừng Rong đã khép lại như một sự kiện lịch sử. Nhưng “lời thề” – nếu được hiểu đúng – thì chưa bao giờ kết thúc. Nó chỉ chuyển từ chiến trường sang đời sống thường ngày, từ khẩu hiệu sang hành động, từ quá khứ sang hiện tại.

Và mỗi người, theo cách riêng của mình, đều đang viết tiếp lời thề đó

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn